2010/10/30

Anh đi công tác . . .

Em của ngày xưa và em của ngày nay cũng vẫn chỉ là một em. Có điều (thở dài 1 cái) già đi 1 đống, và (thở dài thêm 1 cái nữa) ngày càng khó tính. Thấy em y như là bà cô không chồng vậy.

Anh bảo, đừng thay đổi gì, mặc kệ bọn đờn ông ngoài kia rủa thầm cái sự xấu xí của em. Anh bảo, em quả là rất khó chịu, rất khó chiều nhưng mà cứ như vậy đi, đừng thay đổi gì.
Em ngồi thẫn ra rồi nhăn nhăn nhó nhó... gì mà tui khó chịu, tui dễ chịu mờ.
Thế là có 2 đứa quởn ngồi kể tội nhau mấy tiếng đồng hồ. Đã đời rồi lăn quay ra ngủ.

Hôm sau thức dậy, em lại thở dài 1 cái thiệt là dài. Em già thiệt òi, tự nhiên lăn ra ngủ tỉnh bơ. Mà nhìn đi nhìn lại, em thành cô người ta thiệt òi. Mà em cũng chưa có chồng thiệt. Vậy hóa ra đúng là em vừa già vừa ỏng eo khó chịu.

Anh nghe em thở dài, cũng nhỏm dậy. Toét miệng ra cười rồi bảo, em có già mấy thì cũng vẫn nhỏ hơn anh. Nên thôi, cứ đừng thay đổi gì.

Mỗi ngày ở sở làm. Em cặm cụi cặm cụi, hì hục gõ gõ đánh đánh. Tai vẫn nhỏng lên nghe mọi người bàn tán. Nhưng mà miệng thì cứ mím chặt không hé răng 1 lời nếu người ta không hỏi tới mình.

Tối về gặp anh, em bắt đầu xả máy. Kể tất tần tật tất cả cho anh nghe. Òi phán, cái phòng làm việc mà như cái chợ, ồn hết sức, hông tập trung làm được gì hết trơn.

Anh gật gù, nhiều chuyện thiệt. Nhưng mà vẫn có người nhỏng tai lên nghe tuốt luốt hết mọi chuyện.

Em quê, lăn vào góc phòng nằm im re.

5 phút sau lại nhỏm dậy. Kể cho nốt chuyện công sở hôm nay đã. Chưa bỏ tức mà. Ai biểu mình làm việc với số, đâu có tám được như mấy người nhàn rỗi.

Vậy mà vẫn có người ngồi nghe tuốt luốt chuyện em kể à.

Mấy nay anh bận đi công tác xa. Em về nhà buồn thiu, có một đống chuyện, mà kể không ai nghe. Con Bin nghe em nói, nó vẫy đuôi qua trái 1 cái, qua phải 1 cái òi ngủ gục trước cả em.

Tối nằm tự nhiên tủi dễ sợ. Sao già òi mà vẫn không có chồng là sao?

Nửa đêm, anh tranh thủ gọi về. Em đang mớ ngủ, nghe giọng anh, tự nhiên cơn tủi nổi lên, thút thít méc con Bin không thèm nghe em nói. Anh vừa dỗ vừa cố nghe cho hết chuyện ở sở em làm rồi lại phải đi làm tiếp.

Biết em nhiều tật xấu, tính hư vậy á. Mà lần nào cũng như lần nào. Toàn dặn em, đừng có thay đổi gì nghe...

(lại thở dài)
Anh lại đi công tác òi. . .

A secret of me

I've started working for a week. I enjoy my work actually. But I can't tell you about that.
Been choosing between you and my work. But I'm confused. I want both...

I think of you more often but I call you less.

I want you, the real version of you that I can touch and feel your warmth.

I wish we can be rich somehow. . .