2014/11/27

Sinh nhật..

Chắc anh đã quên rồi...

Vậy mà em vẫn đợi... một cành hồng từ ai kia...

Thật sự tủi thân khi so với cô ấy...

Có lẽ anh cũng yêu... chỉ là đã không như cách anh đã từng yêu...

Đừng trông đợi quá nhiều...

2014/11/19

Am I worth to be loved?

Have not asked for any special handle with care.
My fragile heart has been crashed and burnt

I'm sorry for crying this much but it is to show how much I feel painful inside.

Sometimes whose faults just don't matter as your hug can seal my scars.

Sleeping next to you peacefully is the only wish I secretly dare to think of so far.
Is it too much to ask from you?


2014/11/12

Just leave me that blank

A need of being away has been threatening this relationship for awhile.
I wonder if he can read the sign.

I get too emotional and oversensitive.

I need his tight hug but at the same time, I feel to push him away.
Fighting inside my head.

Is he the one?
Isn't he?

I just want to cry again.

On the street and alone, I miss him much.
Inside my room, being alone, I miss him more.
 But I don't want to face him.

We run out of understanding, sharing and thinking for each other.

Don't you feel tired?

We don't talk much for awhile.
 And I long for the real conversation.

...




2014/11/11

Places where you used to live

Younger years of life, when I hadn't yet known about you.
Strangers and places I hadn't been.
A boy that years away had to live far away from home.
I'd imagined how lonely it was for him.

He told me about his first time of sex, with a Chinese girl he randomly met in school.
Briefly but enough for me to know what he was thirsty of.
Life couldn't be too easy when it was too boring.

Other times he'd made love secretly from his friends.
I felt very strange of the way he'd lived.
At the same time, I felt strongly connected with him...

My love for him wasn't so stable.
Sometimes lots of love, other times, lots of hate.
Even lost my faith.

Years when you were not around, I couldn't reach all details
Only yearning for a chance to once being there as well.

...

2014/11/10

Anh có phải là người đàn ông của đời em?

Thái độ của anh khi nhận được tin không khác gì lần trước là mấy...
Em thật sự, thất vọng.

Chỉ cần không quan hệ nữa là được.

Vậy đi.

Em không phiền đến anh nữa.

2014/11/04

Waste of time

I am not sure of what you are thinking now
But I know that I do miss you
And I know that I don't want to see you

I've been wasting my time crying about you
I've been wasting my time blaming myself

Isn't it you are supposed to keep your promise to never make me cry?

Why can't you just hold me tight?
Why can't you just listen to me?
Why did you request me not to keep in touch in any way?
Then why did you keep texting to me?

Are you playing with my heart?
Are you seriously enjoying it?

Why can't you just say that you miss me?

Lots of things you could do to make me smile
But you refused as it would waste your time, and your money.

I don't know what else I can expect from you....

2014/11/03

Buồn anh...

Anh bảo hôm qua em đã giận rồi, thì coi như đến phiên anh giận, thử đổi vị trí để xem cảm giác như thế nào...
Em cảm giác thật sự thất vọng về anh.

Anh có đổi như thế nào đi nữa anh cũng sẽ không thể hiểu được sự cô đơn em đã phải trải qua khi em uống thuốc. Em chỉ mong anh sẽ ngồi cạnh bên giường và nắm chặt tay em. Nhưng lần nào mở mắt ra em cũng thấy anh đang xem tin tức, đọc sách báo. Một mình em vật vã với từng cơn đau.

Em giận anh là vì thế. Trận đấu bóng quan trọng đến mức nào để anh không nhìn thấy em ở sau lưng anh cố gắng bước theo anh? Chân em vốn đã từng một lần gẫy, anh cho rằng em thích đi bộ như thế lắm sao? Chân em giờ đang đau lắm, anh có biết không?

Anh chỉ biết giận là sẽ không nghe điện thoại, không đọc tin nhắn. Anh chỉ biết anh cần phải cho em cảm giác này để em sẽ không xử sự như vậy thêm lần nào nữa.

Anh có đủ khoan dung với người con gái anh yêu không?

Em thà rằng một mình em mà em vẫn giữ lại đứa bé. Em thật sự rất hối hận. Em đã sai rồi....

2014/11/02

Cần và Muốn

Em nói, em không cần anh quan tâm.
Vì đến ngần này tuổi rồi, cái sự cần một ai đó không còn quan trọng.
Chỉ đơn giản, là muốn có được sự quan tâm của anh.
Em nói, em không cần anh đưa về.
Vì ở thời buổi này, khi gọi một chiếc taxi còn dễ hơn ăn kẹo, người ta đâu cần có ai đó đón đưa.
Chỉ đơn giản, là muốn ngồi phía sau xe, ôm chầm lấy một ai đó, rồi hôn nhẹ lên vai.
Em nói, em không cần anh hiểu.
Nhu cầu để hiểu một ai đó và có một ai đó hiểu mình, thật sự là không bao giờ đạt được.
Vì con người ta đôi lúc còn chẳng hiểu nổi bản thân mình.
Nhưng em muốn hiểu anh, và em muốn anh hiểu, để yêu nhau nhiều hơn nữa.

Và ước muốn của em,
bị bỏ mặc.

Em giận anh, em không muốn giải thích. Vì khi em nóng giận, em sẽ chỉ muốn lặng im, và muốn anh ôm chặt vào lòng.
Em giận anh, vì anh không nhận ra, thà rằng cùng anh đi bộ một quãng đường, còn hơn nằm ở nhà mỗi người một việc.
Em giận anh, vì anh chỉ nghĩ rằng, em ích kỷ chỉ muốn anh giành tất cả thời gian rảnh rỗi cho em mà không hề quan tâm đến sở thích của anh.
Em giận anh, vì anh không nhìn thấy, tay em nhức, chân em đau nhưng em vẫn luôn cười tươi và hướng về phía anh.

Cho dù giận anh đến mức nào, em cũng vẫn muốn đi cùng anh, em cũng vẫn quan tâm anh.

Đi bộ một quãng đường từ nhà anh về, không hề xa, không hề mệt chỉ cảm giác mình đang mất dần một niềm tin. Chỉ mong khi quay lại, thấy được một ai đó dõi theo.
Anh cũng không hề điện thoại để xem em đã về an toàn hay chưa.
Và anh cũng không hề muốn nghe điện thoại của em.
Đi một quãng đường để trả lại điện thoại cho anh, thậm chí anh không nhìn, và cũng chẳng cảm ơn em.
Chỉ thấy cánh cửa đóng sầm trước mặt, khi em chẳng kịp quay đi.

Em nhận ra, em muốn bên anh thật lâu... là một sai lầm.
Vì đấy không phải là điều anh đã mong muốn.

Có lẽ nếu em không liên lạc trước thì anh sẽ chẳng bao giờ tìm cách gặp em.

Thì em sẽ im lặng.

Có lãng quên thì rồi sẽ lãng quên....


2014/10/20

Gặp được nhau đã khó, chia tay còn khó hơn bội phần..

Câu chuyện của những năm về trước vẫn ray rứt, thi thoảng vẫn cảm giác nhói đau.
Chẳng có gì quan trọng ngoài danh dự, thể diện của bản thân.
Vứt nó sang một bên để yêu, thương, tin tưởng, để rồi tổn thương thật nhiều.

Người thứ nhất bỏ đi, vẫn coi như tri kỷ, vẫn tin vào hai chữ duyên nợ.
Người thứ hai bỏ đi, tự nhủ có lẽ vẫn chưa đủ chín chắn, vẫn chưa trưởng thành.
Người thứ ba bỏ đi, chỉ biết tự an ủi người phụ mình nhưng đời sẽ không phụ mình.
Có điều niềm tin thật xa xỉ, chỉ cần một vết xước trên mối quan hệ cũng cảm giác rồi sẽ vỡ tan tành.
Vẫn lặng lẽ yêu và tổn thương thì ngày càng sâu sắc.

Hỏi có còn yêu những ngày xưa không? Chắc chắn là không. Vì nếu còn đã không buông tay, đã vội quay đầu lại.
Nhưng ray rứt.
Vì bản thân chưa bao giờ, chưa bao giờ một lần phản bội niềm tin.

Người thì ngủ quên trong vòng tay người khác.
Kẻ vẫn nặng nợ với tình yêu cũ.
Người thì do hoàn cảnh gia đình.
Muốn từ biệt thì cứ nói, đừng lấy lý do chủ quan để làm đau lòng người khác.

Trách?
Chỉ trách mình không bỏ qua được.
Chỉ trách cái tôi quá lớn nên không chấp nhận sự dối trá vốn luôn tồn tại trong cuộc sống này.

Nghĩ đến mối quan hệ hiện tại.
Mọi thứ vốn rất bình yên.
Chỉ là, trái tim anh không hề chia sẻ với em suy nghĩ trong anh.
Đôi lúc hoang mang khi thấy anh thẫn thờ nhìn đâu đó.
Đôi lúc hốt hoảng khi thấy anh chẳng ở cạnh bên.

Thấy mình chạy mãi trên con đường đầy nắng.
Chói lòa.
Cái nắng nóng hắt hủi bản thân, đi mãi mà chẳng đến được gần anh.

Cái tủi thân của những ngày trước lẽ ra không nên thốt lên thành lời.
Nhưng tỏ ra ngu ngơ, vờ như mạnh mẽ thì thật bất công với bản thân.



2014/10/13

Nhớ...

Cám ơn anh vì đã bảo rằng anh nhớ em, nhớ rằng đã lâu rồi không thể ôm chặt lấy em.
Ước gì có thể ngưng đọng lại khoảnh khắc ấy.
Ước gì luôn có thể khiến anh cồn cào nỗi nhớ.
Vòng tay anh ôm chặt lấy cơ thể từ phía sau, thật khiến em yên bình lắm.
Chỉ muốn ngủ ngoan trong khoảnh khắc tuyệt vời ấy.

Em thích những lúc chỉ có hai đứa mình, anh đè nặng trên cơ thể, bao trùm lên em bằng sự ấm áp của anh. Điều ấy còn tuyệt vời hơn câu yêu em ngàn lần. Vì em biết anh thật sự nhớ em, và vẫn cần em ở ngay đó.

Em thích mỗi lần anh ôm chặt từ phía sau khi em đang ngâm mình trong làn nước. Cơ thể anh chứa đựng sức nóng của đáy lòng. Và em biết, anh thật sự quan tâm.

Em thích cách anh hôn lên môi, lên trán.

Thật sự, nhớ anh dù chỉ vừa cách đây vài tiếng còn đang nằm cạnh bên anh khúc khích cười khi nghe những câu chuyện của anh.

Có thật sự nghiêm túc muốn em làm vợ anh không?
Em thật sự muốn có tất cả tình cảm của anh, không chỉ là yêu, mà còn là thương, thân, nhung nhớ...

2014/10/05

Mệt...

Muốn tươi cười nhưng cũng không thể.
Một câu nói của anh, đã làm em đông cứng.
Khi anh mệt, em sẽ không thể ở cạnh bên, không thể vươn tay chạm lấy, không thể xoa dịu bằng tính khí trẻ con.

Chỉ biết buông, để anh khỏi bận lòng...

2014/09/29

Mơ...

23h...

Nằm cạnh anh trong căn phòng nhỏ, trên chiếc giường nhỏ, và mơ.

Thảng thốt với nỗi ám ảnh rất 'của riêng em'
Một vết cắt sâu, và máu không ngừng tuôn rơi cho đến khi không còn nước mắt để khóc. Ráo hoảnh và đau đáu một vết thương.

Em ở đó, vui sướng khi có thể âm thầm quan tâm đến anh.
'Hạnh phúc của một người con gái, là có thể vì một ai đó, dẫu biết rằng mình không phải là Vua đầu bếp, nhưng vẫn cố gắng hoàn thành một món ăn.'
Và đột nhiên tiếng anh gọi khi vẫn còn ngái ngủ.
'D ơi'
Tim em ngừng một nhịp, thậm chí không kịp cảm nhận vết dao vừa cắt mạnh vào ngón tay.
Một ai đó nhìn em ái ngại. Một ai đó cố gắng tìm một miếng băng gạc.
Em chỉ có thể im lặng theo chân mình chạy đi khỏi không gian ấy.
Vết thương không đau, chỉ có tim là vụn vỡ.

Tỉnh dậy và khóc ngon lành như một đứa trẻ.
Nhận ra vòng tay anh vẫn đang ôm chặt.
Khuôn mặt đang say ngủ bỗng thật đáng ghét.
Chỉ muốn tát cho một phát vì cái tội dám gọi tên một ai khác trong giấc mơ... của em.

Nhưng rồi chỉ hôn khẽ lên má.
Rồi lại cuộn tròn trong vòng tay anh.
Ngủ ngoan như cô mèo nhỏ đỏng đảnh như cơn mưa ban chiều.

Chỉ có thể nhủ thầm,
Ra là quá khứ luôn tồn tại, và khiến hiện tại đôi lúc bấn loạn.
Chỉ là, liệu anh có nhận ra?
Mong là anh sẽ hiểu, vòng tay chỉ thật sự ấm áp khi trái tim của anh hướng về em...

2014/09/21

3 tháng

3 tháng...
Đã quen với việc luôn ở bên cạnh ai đó, ăn tối cùng ai đó, nắm chặt bàn tay một ai đó và chẳng còn thời gian để nghĩ đến một ai khác.
3 tháng...
Sóng gió rất nhiều, nước mắt cũng đôi lần ngân ngấn...


Con gái lớn rồi... đã muốn có một gia đình rồi...
Bố mẹ nghĩ sao đây?
Con gái bắt đầu lại làm bố mẹ lo lắng đây...
Rồi con có được bình yên không?

3 tháng...
Bố mẹ quen dần với việc con gái ở bên cạnh một ai đó, đi đi về về cùng một ai đó... và bố mẹ chỉ có thể ở nhà ngóng con gái về mỗi tối, với một nụ cười.
Nhưng rồi sẽ có những ngày con gái về mắt đăm chiêu, môi mím chặt...

Và rồi, sẽ đến một ngày, con gái chẳng còn được về nhà mỗi tối...

Và bố mẹ sẽ lại phải ngóng trông từng buổi con gái về thăm nhà...

3 tháng rồi... bố mẹ thấy con gái có đang vui không?

2014/09/19

Vô tình...

Đàn ông thường vô tình...

Vô tình một câu nói đùa... cũng làm đàn bà khổ sở.
Vô tình một cái quên ôm... cũng làm đàn bà tủi thân rơi nước mắt.

Anh muốn nghe gì từ những giọt nước mắt?
Cứ hãy im lặng, và ôm chặt lấy em.

Dù sao cũng đã trôi qua mất rồi.
Dù sao thì em cũng đã phải khóc thêm một lần.

Đàn ông sau khi có được những gì họ muốn, họ nghĩ đến việc thư giãn.
Đàn bà sau khi mất đi những gì họ có, họ nghĩ đến việc liệu còn gì để họ cho đi.

Anh nằm ngay xuống, say sưa với trò chơi mới.
Còn dòng nước lạnh thì xối xả vào em.
Lạnh hơn tất cả là sự vô tình.

Vậy mà buồn, tổn thương sâu sắc.

Anh vẫn không ngước lên.
Em chỉ biết ngồi co ro, rồi nước mắt không thể kềm nén.

Chỉ đến khi ấy, anh mới nhận ra mình đã vô tình...
Nhưng vô tình quên gì... thì anh vẫn không thể nào hay biết.

Nói có ích chi... vì bản năng của đàn ông vốn là thế...
Và đàn bà thì luôn phiền não về nửa còn lại của thế giới ngoài kia.

Cũng chẳng giận hờn gì nhau.
Nhưng nỗi buồn thì lại đang ngự trị...

2014/09/04

Pictures from the past

showed me your world where I couldn't be placed.
Exciting yet some of them also made me tumbled along with those comments.
Yes, you were with her. And yes, there were happy moments.
I felt insecure.


I hope our days would be glory and loved that when you looked back, you would feel thankful for having me besides.
So those feelings I would hide away to ensure our time would not be bothered.


Past was the part I couldn't replace or erase.
So I put all the bets in the future.
Longing for a day you would say, 'Will you marry me?'


Uncertainty was beautiful.
Yet, it was painful to deep in.


Please, love me more than I would love you.
And never try to put me in your past.
As I would love to stay, for the rest of life with you.


MQ.

2014/08/30

Scent of a lover...

His body has been like drugs to me. Even when he did not sit next to me, his scent always found a way to touch my senses easily. Laying down on his chest was my favorite moment of a day. I wondered if he knew how much it meant to me to have him beside. His warmth was always able to put me into sleep.
Peaceful was the only word I could think of when I was with him....


2014/08/28

Pain..

Finally I could fully understand the meaning of this word. For the very first time, I wished I could just die so I wouldn't have to suffer this situation. But I knew I had to get over it since I decided to do it. Simply had to finish what I had started.
His warmth was unable to bare with me. I wanted to hold him tight but I could only hold myself. How others could do it and some even had done it many times, I kept questioning and tears came out non-stop.
I felt guilty but I couldn't start over...

2014/08/27

Chào tạm biệt...

Chào nhé  - chưa chào đời đã vội mất.
Thương và giận thật nhiều và thật lớn.
Đau thể xác và tinh thần đang run rẩy.
Một sai lầm khi đã vội chia ly.

Chào nhé - chưa kịp nắm bàn tay lần cuối
Tim chưa nhịp những nốt đầu tiên
Hạt đậu nhỏ lớn dần trong lòng mẹ
Mẹ sai rồi khi để mất đi con...

Ngày hôm nay giấc ngủ chẳng thể yên
Mệt mỏi đếm giờ để ngày mai đau đớn
Phải chấp nhận con đường phía trước
Vì sai lầm đã tự gây nên.

Nước mắt lần này không rơi ẩm ướt gối
Chỉ ngậm ngùi khóc ngược vào tim
Tâm sự nhỏ to chưa kịp kể
Đã vội lìa xa hạt đậu nhỏ xinh tươi...

2014/08/23

Time noting...

21.6 First kiss
22.6 First intimacy
12.7 First incident
16.7 First trip
25.8 - 18h30

2014/08/21

Marriage...

Not that I don't love him enough.
Just I don't think he loves me enough to start the new life with me.
Pregnancy shouldn't be the reason to get married...


2014/08/19

Lời nguyện cầu của em, xin hãy là sự thật...

Em chỉ mong mình có thể lại được yêu, yêu thật nhiều như em đã từng yêu người ấy.
Em đã nghĩ anh chính là ước nguyện thành sự thật, nhưng mỗi khi ánh mắt anh không chạm vào em, em cảm giác mình nằm cạnh bên nhưng thật xa trái tim anh.
Cách anh suy nghĩ, em không thể hiểu. Em chỉ biết, đã từ lâu anh không còn dõi theo dòng suy nghĩ của em.
Gặp nhau mỗi ngày có nghĩa lý gì khi chỉ một hiểu lầm nho nhỏ anh đã muốn bỏ đi?
Em chỉ biết cố gắng níu kéo anh lại thật gần và kiềm chế giọt nước mắt.

Em đã đúng khi tin rằng, sau tháng đầu tiên, anh sẽ không còn dành cho em tất cả sự quan tâm và thật nhiều tình cảm.

Đã bao nhiêu ngày rồi nhỉ? Anh bảo em đừng tính toán, nhưng anh có hiểu, mỗi giây mỗi phút trôi qua, em đều sợ mình lãng phí?

Em đặt vào tim một phép thử.
Thứ nhất, em sẽ ngừng chủ động. Vì chưa bao giờ là anh chủ động nhớ về em...
Thứ nhì, em sẽ ngừng níu kéo. Vì chưa bao giờ anh cố ôm chặt em từ phía sau...
Thứ ba, em sẽ ngừng nỗi nhớ. Để hiểu rằng, mình cần được yêu thương nhiều hơn nữa.

Anh không hiểu em đã lo lắng đến thế nào khi cơ thể không biết nghe lời... Nhưng em sẽ chịu trách nhiệm quyết định của bản thân.

Đã thôi những tin nhắn, những cuộc điện thoại, và những chờ đợi.
Vì em đã thay thế vị trí của anh trong mối quan hệ này từ lâu rồi...

Cho em can đảm để bước đi...

2014/08/16

Tình yêu không tưởng...

Thực tế hơn nữa đi cô nàng, cô vẫn quá mơ màng và hay liên tưởng.
Thật sự làm khổ đối phương và làm bản thân thêm khốn đốn.

Lo lắng cho những gì đang xảy ra là điều đương nhiên, nhưng hãy đừng liên tục nhắc đến.
Có ổn không khi niềm vui tự dưng phải nhường chỗ cho những mông lung?

Yêu anh, thật nhiều.
Nhưng bản thân luôn lo sợ sẽ mất anh.
Sự tự tin nhỏ gần bằng không.
Chỉ khi anh ở cạnh bên, hôn nhẹ lên trán và ôm vào lòng thì mới vừa ý sao?

Yêu anh, rất nhiều.
Nhưng không thể hiểu nổi vì sao em vẫn khóc.
Cách thể hiện cảm xúc của em quá mãnh liệt và đôi lúc, em tự hủy hoại những giây phút vui vẻ bên nhau.

Giận anh?
Chỉ một giây thôi.
Sau một cái ôm chặt thì đã tan biến.
Vì vậy, xin anh hãy ôm em khi có thể.
Vì ngay cả khi ở cạnh bên, em vẫn đã nhớ anh thật nhiều.

Hơi ấm của anh,
Là điều không tưởng nhất em có thể chạm đến.
Lại gần bên anh, cạnh bên anh.
Xin anh hãy luôn yêu em nhiều hơn thế nữa...

2014/08/05

Lòng tin..

Xa xỉ nhất trong một mối quan hệ là sự tin tưởng tuyệt đối.
Mà khi con người ta đã không trung trực, tự dưng lòng tin sẽ trở thành vô nghĩa.

Cơn đau quặn ban nãy tái phát chỉ vì đã tưởng mình có thể trao gửi một ai đó điều xa xỉ nhất trong mối quan hệ này. Đau vì em chỉ là bạn gái, có chăng chỉ có thể xuống thêm một bậc làm người tình. Còn vợ, người yêu, vẫn chỉ dành cho người cũ.

Em im lặng, và sẽ không cố gắng bám riết vào mối quan hệ này một cách bền chặt. Chỉ là vì em đã rất thích anh, và đã rất cảm động khi được anh quan tâm, chăm sóc. Chưa bao giờ nghĩ mình là tạm bợ. Chưa bao giờ sợ anh sẽ che giấu em điều gì.

Sững một vài giây, không dám lần giở ký ức của anh thêm nữa. Nhưng mắt đã nhòe đi và không ngừng lại được.

Anh bảo, anh và người cũ đã chấm dứt rồi anh mới quyết định nghĩ đến em nhiều hơn. Anh cũng bảo, không phải vì em quá quan tâm anh mà anh mới phát sinh tình cảm. Anh còn bảo thêm rằng, anh không bao giờ che giấu em, lừa dối em vì cần lắm sự tin tưởng và chia sẻ.

Em đã tin.

Anh bảo, anh chưa từng tặng hoa cho ai.
Có phải nói dối không?

Anh bảo, khi ở Vũng Tàu anh cũng không nhớ về người cũ.
Có phải lừa gạt không?

Anh bảo, chấm dứt rồi.


Có lẽ em cần phải tỉnh táo hơn, không phải cứ hết lòng hết dạ thì sẽ được đối phương toàn tâm toàn ý.

Mà có lẽ, vì có em mà anh sẽ nhớ người cũ nhiều hơn.

Vì em, suy cho cùng chỉ là tiểu thư đỏng đảnh, hay giận hờn, hay đau ốm.
Chẳng có gì ngoài sự xa xỉ muốn cho đi.

Sự vụng về của em thật vô giá.
Vì nó mà lòng tin đã chẳng còn.

À, thì HD, High Distinction.

Im lặng, thở dài, ngủ sớm.
Có buồn mãi cũng chẳng có ích gì.

2014/08/03

Khi yêu..

Khi yêu, con người ta không ngại nắng mưa để toại lòng nhau.
Khi yêu, con người ta dẫu bận rộn đến thế nào thì cũng vẫn tìm được khoảng lặng dành riêng cho nhau.
Khi yêu, con người ta cầm điện thoại buôn vài tiếng đến ê tai thì vẫn cam lòng mà gọi đến sáng.
Khi yêu, con người ta quan tâm nhau, là chuyện bình thường.
Điều quan trọng là con người ta sẽ duy trì được bao lâu cái sự nhọc thân, nhọc lòng này.

Xa nhau để nhớ nhau, thì mọi người vẫn nói vậy.
Nhưng gần nhau, cũng đã thấy nhớ rồi thì sao?

Hơi ấm của anh luôn làm em muốn khóc... Chỉ muốn ôm anh thật chặt, thật chặt...

Yên bình lắm khi có anh...

2014/07/31

Anh, sao phải là anh?

Cáo bảo rằng, có những con người thật sự có duyên nợ, đi xa đi gần rồi sau ngần ấy năm cũng là của nhau. Em tin rằng như thế.

Bỏ qua hết những ngày em đã biết anh, chỉ như một người xa lạ. Những ngày thật sự là của nhau em mới thấy mình đã không hề biết gì về anh. Thời gian để lẩn quẩn rồi cũng chỉ là vô nghĩa vì em đã không hề nhìn thấy có một ngày chúng ta sẽ ngồi cạnh nhau, và nắm tay nhau thật chặt.

Em cảm nhận được anh quan tâm em thật nhiều, không màu mè, không giả tạo. Những khi anh ôm em vào lòng thật chặt, và ghì đầu em vào lồng ngực, nhịp tim anh nhanh và mạnh, nhưng đều đặn rất yên tâm.

Những khi em hoang mang vì mãi đếm thời gian để đong đo sự tin tưởng, anh lại kéo vào lòng vỗ về yêu thương.

Bao lâu, bao lâu nữa? Đừng rời xa em có được không? Để em tin rằng, chúng ta vốn là có duyên nợ...

2014/07/29

Where is my signature?

So it has lost somewhere and I feel utterly worried. If it had gone forever, I would be done from here.


For the first time I feel scared of ages and I have to admit I'm getting old. It's something that I cannot joke around anymore.

In the worst case, I wonder if he still stay next to me. Having another fellow won't be the worst. The worst is I won't have any fellow.

So it certainly swings my mood for a week or more. I need a health check but I get so scared.

I hope it was about my stress at work.

For years I've been searching and waiting. And I can feel how much he cares. The question is, how long it will last and he can stand me for the rest of his life or not.

I long for the song
Sun will shine again
Love is still the same...


2014/07/28

What left in me...

It is more than a crush, I know for sure by now. And it is full of uncertainty.

Every time I am with him, it is like a fever that I cannot control by any kind of treatments. I just can tell I want to be with him so badly. It is not only about sex, it is mainly about I feel protected. I am not afraid of saying I love him so many times any more.

Because of his caring, I also want to take care of him.

The only thing I am afraid now is one day, I wake up and I realize, he is not here with me anymore. He will be no longer around to wink at me. I will feel cold again as his arms will not hold my body. I will be so alone...

And if it happens... it will be my fault as I cannot be attractive enough to keep him.

Be closer to me and let your hands hold mine tightly.
Kiss my lips softly but be stronger to keep me around....

Love.




2014/07/27

Người có duyên sau 10 năm vẫn gặp lại...

Nắm một bàn tay, chưa chắc đã đi cùng nhau đến hết cuộc đời.
Nhớ một hơi ấm, chưa chắc đêm sẽ không lạnh bóng cô đơn.

Em và anh, chưa chắc là đúng người sai thời điểm :)

2014/07/23

Đã xa rồi còn đâu?

Cái con đường mà suốt 10 năm qua tôi vẫn thường cùng lũ bạn lết bộ cứ từ từ mà biến mất. Dẫu biết là thời gian sẽ rồi xóa mờ tất cả nhưng sao thấy buồn buồn chi lạ. Đầu tiên là cái hiệu sách ưa thích nằm ngay giữa trung tâm, với số lượng lớn sách ngoại văn. Rồi là đến những chung cư cũ nhưng tuyệt đối không hề chênh với nhịp sống của thành phố. Và rồi là ông già chuyên bán báo nước ngoài cả mấy chục năm, với một cơ số đồ lưu niệm của các nước, lão nói tiếng Anh, tiếng Pháp lưu loát, cả vài ba câu thông dụng tiếng Trung, tiếng Nhật nữa chứ. Bây giờ là đến cả hàng cây dọc hai bên con đường trung tâm đối diện nhà hát thành phố, đến cái bùng binh hoa liễu rủ với đài phun nước con con.... Quy hoạch ư... sao tàn nhẫn phá nát tất cả kiến trúc xưa, những cái đã tạo nên một Sài Gòn không thể nhầm lẫn được...

Ngày xưa mẹ kể, để xây lăng Chủ tịch, cả nước hăm hở đi bầu chọn, đi bỏ phiếu cho các bản vẽ, dân ưng cái nào thì xây cái đó. Còn bây giờ, dân ưng hay không thì cũng làm thinh mà đập, mà phá, mà xây, mà sửa...

Cái đồng hồ bốn mặt đẹp là thế, tự dưng trở thành cái đồng hồ ANZ xấu ỉn. Cái cửa hàng Givral đầu tiên sàn gỗ đặc trưng ở góc phố, thành một phần của cái trung tâm thương mại ế chỏng chơ. Rồi tới cái gì nữa đây?

Mai mốt muốn đi bộ, phải dạt sang khu quận 7, nhưng làm gì có mấy con phố liền kề với ngõ ngách, với chung cư để mà khám phá cái vừa lạ, vừa quen của Sài Gòn.

Nghĩ vậy thôi, rồi thấy mình già cỗi, lực bất tòng tâm... chả còn muốn đọc tin tức gì mới về cái metro...

Rồi mấy mươi năm sau, người ta chỉ còn thấy sắt, thép và metro chạy rầm rầm giữa trung tâm... và dòng người chen lấn chẳng biết văn hóa xếp hàng...

Rồi Sài Gòn còn gì để lưu luyến? Cái tuổi thơ muốn nhớ cũng chẳng biết kể sao...

2014/07/19

Daydreamer - Người say ngủ, người mộng mơ...

Người say ngủ, bất kể đêm hay ngày. Có là người yêu đến phút cuối cùng hay không?

Quá khứ vấn vương trong giấc mơ. Quá khứ quấn quít những cung đường. Quá khứ lặng lẽ nhòa trong mưa.
Có một hy vọng cho quá khứ ngủ sâu để hiện tại yên lòng.

Người say ngủ, đêm không thức giấc, vòng tay rời xa cũng không hay biết. Chỉ còn người không ngủ thổn thức, lo lắng về những điều đã qua. Đừng nói lớn, và hãy khẽ thôi, bước đi ra khỏi cánh cửa. Với đôi bàn tay chắp sau lưng, với đôi chân trần không giày, hãy tận hưởng sự tự do vô hạn.

Ôm lấy anh từ đằng sau ngàn lần vẫn không bằng được ngủ vùi trong vòng tay anh. Nhưng đã hết những ngày tháng để tận hưởng và đã đến lúc phải thận trọng, thực tế.

Vẫn tự hỏi một câu như thế. Có là người đến phút cuối vẫn yêu mình?

Tương lai là màn sương mờ. Tương lai vật vờ trong màn mưa. Tương lai hoang mang như những con đường nửa lạ, nửa quen.
Rồi tự vấn, liệu con đường này có là tương lai cho cả hai.

Người mơ mộng, đêm không ngủ, vòng tay chẳng dám ôm lấy ai. Chỉ biết nhìn người say ngủ, lặng lẽ lần giở những kỷ niệm ngắn ngủi và hy vọng cho những ngày đang tới. Đừng rời xa, đừng vẩn vơ kẻo lụi tàn một ngày với những nỗi buồn giấu trong chăn. Với cái đầu tỉnh táo, hãy trân trọng và chấp nhận hiện tại.

Hôn lên môi anh thêm nhiều lần nữa. Nắm chặt bàn tay anh thêm nhiều lần nữa. Để những ngày tiếp theo sẽ là anh sẵn sàng bảo vệ, chở che và để mình có thể tin tưởng vào một ai đó hơn bản thân mình.

Hãy cứ ở yên đấy, nhưng đừng mỏi mòn chờ đợi.
Và cũng hãy đừng giận hờn, vì bản chất, vốn vô tâm và bản chất, vốn ích kỷ.
Phải như thế để tiến tới gần hơn, gần hơn nữa 'mãi không rời xa'.





Next to you...

So I've been weird lately.
Just because of realizing how much I suddenly love you. Too much of it makes the worst of all that I've been jealous with other girls, I've been picky with all the words you've said. I can't take any for grant so I am in doubt with everything.
Sleeping next to you, I request your hug despite of the temperature. Of course, it is impossible to fulfill.
I'm sorry that I can't make our days filled with happiness. I cannot since my heart keeps getting faster beats with confusing mind.
I need to talk, badly. I need to question why you used to be active on her facebook but never you replied mine, why you didn't even know if I blocked or deleted one content of it, and why you never glanced at my facebook at all?
I need you to be patient, be calm and be nice as usual to accept me as who I am.

I'm getting scared of myself and I feel the need to stay away from you.
The fire is getting stronger and I don't want to burn all down....

Can you... understand me more if I finally open to you?

2014/07/10

:)

Điều hay nhất ở anh, không phải là giọng nói, không phải là tiếng cười... mà là những suy nghĩ trong anh.
Làm em cảm giác mình luôn được anh yêu thương, bao bọc, che chở.

Điều duy nhất em có thể nghĩ đến, là ở cạnh bên anh... ôm chặt lấy anh...
Và em sẽ ngủ ngon hơn bất kỳ ai khác...

Cả thế giới này rồi sẽ đảo điên.
Duy chỉ có điều này là không thay đổi...

Yêu anh, chưa bao giờ là đủ...

2014/07/08

Tại sao?

Sao vẫn không tự tin với những gì mình đang nắm giữ?
Sao vẫn cảm giác nhói lòng khi bàn luận đến chuyện xa xưa?

Sao yêu anh mà em vẫn thấy mình thiếu sót?
Làm sao để yêu anh trọn vẹn như ngày chẳng dám nói nên lời?

Em đòi hỏi, vô tâm và vô cùng ích kỷ...

2014/07/05

Sự thật là...

Sự thật là hôm nay anh rất mệt. Sáng gác thi sớm, trưa về lên cơ quan phụ em nhập dữ liệu, ngủ được vài phút rồi chiều về đi ăn đám cưới đến tối.
Sự thật là khi qua em, anh đang rất mệt. Đặt lưng xuống giường là ngủ ngay không cần suy nghĩ.

Sự thật là hôm nay em rất cảm động. Những gì anh nói anh đều cố gắng thực hiện. Thời gian rảnh rỗi anh không nghỉ ngơi mà lại giành để quan tâm em, giúp đỡ em.
Sự thật là khi gặp anh, em rất vui. Nhưng cái facebook làm em rất khó chịu trong lòng. Dù chỉ là một chút thôi còn nhìn thấy, nghe thấy, em vẫn thấy mình ghen tức nhẹ.

Sự thật là em biết anh không hiểu và cũng quá mệt để hiểu. Em phải tin anh chứ, ừ, em tin anh. Nhưng em không tin vào bản thân mình.
Thế thôi...

Sự thật là thôi, để mai tính.
Anh ngủ ngon đi nhé...

Lung linh, tỏa nắng

Trời thì mưa to ơi là to.
Có một người ôm cửa ngồi đợi mình...

Trời thì mưa to ơi là to.
Có một người sợ mình đói cứ đòi đội mưa đi mua phở cho ăn...

Trời thì mưa...
Mình chỉ muốn cuộn tròn lại như con mèo, co ro ngủ trong lòng người ta thôi...

Trời có nắng hay mưa gì cũng được...
Chỉ cần thấy được anh là đủ.

Chỉ cần nhớ về anh, thì lúc nào cũng lung linh, tỏa nắng ^.^

2014/07/04

Begin Again

Holding his hands and walking down the alley this evening was one of the most memorable moments I wanted to save. How simple it was to be happy, lovebirds?

If he never asked, maybe I would stay away and never we could write the new chapter of this relationship.

I would never regret how I had fallen for him, despite of what happening in the future.
Slowly and naturally, I thought of him more and more.
The beautiful soul of him attracted me and I would do all to steal him away from other girls.
A bit guilty that I felt like I tricked him to begin the story.

20th Jun, the longest phone call that I cried. And he promised he would never make me cry ever again.
21st Jun, the longest night together. He held my hands in the movie theater and he kissed on my head. It was so sweet that I would make that moment last longer.
22nd Jun, the longest day together. The kiss in Last Call would be never forgotten. It was even more important than how many times we made love.
3rd of July, the sweetest day we had had. I got to sleep peacefully next to him.

I loved how he always pulled me back and let me lean on his shoulder.
I loved how he held me from behind and kissed me softly on the lips.
I loved how he told me stories and we could both enjoy the laughter.
I loved how he got to be serious when we discussed of future.

...
And I just love you like there will be no one else.

2014/07/02

Ừ, có anh đây

Anh bảo em, rằng tất cả thời gian rảnh rỗi anh giành hết cho em, vì đó là thứ quý giá nhất anh có được.
Anh bảo em, anh muốn nghĩ xa hơn cho mối quan hệ hiện tại, vì thế anh không ngại gặp bố mẹ em, anh không ngại công khai với bất kỳ ai và anh sẵn sàng chờ đợi em 'sẵn sàng'
Anh bảo em, có những điều cần phải kềm chế, đó là vì sức khỏe của em.

Tất cả những gì anh nói, em đều ghi nhớ.
Và tất cả những gì anh làm, thật sự đã làm em cảm động.
Có một ai đó, yêu em đầy trách nhiệm.

Nắm chặt bàn tay này, em cảm nhận thật ấm áp. Ấm áp đến nỗi em chỉ muốn ngủ vùi trên vai anh, trong hơi ấm của anh.

2014/06/29

Cơn mưa bóng mây, bao nhiêu lần đã thoáng qua đời?

1. NM - CG: My first puppy love
Th, 1982, hàng xóm.
Là mối tình trẻ dại sớm nhất được đáp trả và thừa nhận. Rất nhiều lần ngồi sau xe anh giữa trưa hè nắng nóng, rất nhiều lần điện thoại chuyện trò thâu đêm. Tiếng đàn ghita của anh đã là niềm vui mỗi tối. Chỉ tiếc là em đã không đủ lớn khôn để hiểu, tình yêu cần nhiều hơn thế. Đã không có một nụ hôn nào.
Chẳng có mở đầu nên chưa bao giờ có một kết thúc.

2. NM - SN: My first kiss
D, 1984, bạn cùng lớp.
Là mối tình sâu đậm 5 năm. Anh đi học ở Nam Ninh, rồi Bắc Kinh. Có rất nhiều thứ để cho đi. Và đã từng căm ghét anh vô cùng. Anh đã không đủ trưởng thành để bảo vệ, che chở cho tình cảm của chính mình. Mà cũng có khi, vì anh chưa bao giờ yêu em đậm sâu?
Một mở đầu kinh điển và một kết thúc kéo dài đến tận 7 năm sau.

3. NM - TN: My first mistake
H, 1983, USA.
Là một sai lầm em luôn cố quên. Anh và em, chưa bao giờ thật sự yêu nhau. Em đã lợi dụng anh để quên SN và anh chỉ đơn giản là thích của lạ.
Mở đầu là cãi vã và kết thúc bằng một vết sẹo dài trên mặt.

4. NM - NM: My betrayal soulmate.
Th, 1984, ĐL.
Là mối tình đơn phương kéo dài 3 năm. Đến nỗi theo anh về phố núi. Và rồi, anh chỉ đơn giản, ăn và nằm cùng một người con gái khác. Sự đau lòng đến tột độ. Thời khắc niềm tin rơi vào cùng cực.
Mất mát này không gì lấp đầy được.

5. NM - BD: My first sister's buddy.
Tr, 1983, France.
Là một câu nói đùa nguy hiểm. Kèm theo một quãng thời gian của nước mắt. Và BD đã tổn thương sự tự tin của em. Dù sao chúng ta cũng chưa từng thuộc về nhau.

6. NM - ST: My first BFF.
Tr, 1985, New Zealand.
Là đơn giản, không có tình yêu. Chỉ kéo dài trong vòng 2 tuần. Bạn, không hẳn. Tình, không có. Nên đã chẳng thể níu giữ được gì.

7. NM - MK: My first official foreigner.
D, 1980, Canada.
Yêu anh, không hẳn. Vì đơn giản, em đã quá yêu bản thân và gia đình. Mâu thuẫn vốn có thể giải tỏa nhưng đã căng thẳng đến mức trở thành người xa lạ. Chỉ có thể nói, em đã trung thành với sự lựa chọn của bản thân.
Sự tôn trọng dành cho gia đình là điều rất quan trọng.

8. NM - BD: My first co-worker.
T, 1984, HP.
Không hề yêu anh, nhưng rất thích anh. Tất cả bắt đầu từ một ly beer, kéo dài được 6 tháng mập mờ và dư luận. Chỉ kết thúc khi em đã tỉnh giấc. Anh đã lợi dụng em, đúng không?

9. NM - BB: My first serious relationship.
Anh, 1983.
Anh cũng là một người bạn của chị. Anh đã luôn quan tâm ở chừng mực nào đó. Cho đến thời điểm này, em hoàn toàn tin tưởng vào anh. Tất cả những thứ khác không quan trọng. Vì có anh, em đã cảm thấy đủ mãn nguyện.
Mở đầu là sự quan tâm chân thành. Và hy vọng vào một cái kết có hậu...

2014/06/28

Love and conditions

So finally, I made it - officially his gf.

I was scared of the uncertain future, but with him, it is fine.
Depend on someone is one of my wishes and I'm glad that he tries to make it true.

Do I love him?
I don't know but I do miss him everyday.

Hopefully, this time I can handle my heart with care...

2014/06/15

Vì em không thể ngừng nhớ về anh...



Khi còn yêu, thì không thể ngừng nhớ về anh, và cũng không thể tha thứ những lỗi lầm của anh.
Khi bất chợt nghe một bài hát, và nghĩ ngay đến anh, em cũng nhận ra, mình vẫn còn nghĩ đến anh thật nhiều.

Em nhớ lại điều mình đã ước…
Một ai đó yêu em, nhiều hơn em sẽ yêu người ấy.
Một điều ước ngu ngốc?

Em đã ngẫm ra, mình đã không thật sự tốt. Còn người ấy, quá nhiệt tình, quá thành tâm, quá chiều chuộng và quá yêu thương em.
Thật sự khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, đã rất ngột ngạt.
Đủ để em phát điên lên với sự lựa chọn của bản thân.

Em ước, một ai đó, sẽ là anh, người em yêu, sẽ yêu em, nhiều hơn là em đã yêu anh?
Đã là điều không thể.
Em không cho phép anh quay về một lần nào nữa.
Rồi chỉ có em sẽ buồn hơn nhưng nỗi buồn của ngày xưa.

“Dường như màn mưa lặng câm muốn nói với em,
Về một giấc mơ hoang đường,
Về anh với em của ngày xưa.”

2014/06/05

Như điều tự nhiên nhất..

Đi cùng nhau, dù có bao nhiêu lâu, bao nhiêu lần cũng không quan trọng. Vì quan trọng là tấm lòng giành cho nhau.
Ví như em, dành cho anh, tình cảm rất chân thật.
Thật ra, nó không phải là kiểu trẻ con yêu thích người lớn. Nó chẳng phải thứ tình cảm con con để giải khuây cho đỡ nhàm chán.
Em thật sự quan tâm đến anh rất nhiều, nhiều đến mức em phải thảng thốt.
Nhưng ngày qua ngày, đi bên anh, cười cùng anh, buồn cùng anh. Em mới phát hiện ra, em thật sự rất trân trọng mối quan hệ của chúng ta.
Em biết đây không phải là tình yêu, vì khi xa anh, em không cảm thấy cồn cào nỗi nhớ; khi nghe về một cô bạn gái cũ của anh, em không cảm giác ghen.
Có lẽ vì em chưa bao giờ bước qua hai chữ 'em gái' mà anh đã ưu ái dành tặng.
Em tự hỏi, anh có bao giờ thật sự nghiêm túc suy nghĩ, chúng ta sẽ trở nên như thế nào không? Chẳng phải gì, chỉ tò mò thế thôi. Câu trả lời không thật sự cần thiết.

Có nhất thiết phải là một ai đó mới có thể cùng anh chia sẻ niềm vui mỗi ngày? Có nhất thiết phải là ai đó mới có thể cùng anh đi ăn một món ngon dưới trời mưa, cùng anh đi xem một bộ phim mà cả hai đều háo hức, cùng anh 'lừa đảo' những kẻ khác rằng chúng ta chẳng gặp nhau bao giờ? Có nhất thiết phải là một ai đó không?

Em rất thích cách anh bông đùa, 'nhạy cảm' với tiếng Việt không dấu. Bên anh, em có thể huyên thuyên hàng giờ, có thể ngồi bâng quơ tâm sự vẩn vơ về những thằng con trai khác, có thể thoải mái bộc lộ tất cả những tâm tư thầm kín nhất về gia đình này, công việc này, cuộc đời này.

Em không thể nghĩ nhiều hơn nữa vì sự hiện diện của anh như một điều hoàn toàn tự nhiên mà em không cần phải nao núng đón nhận.

Nghĩ cho kỹ, thì nếu, chỉ là nếu chúng ta thật sự không chỉ là 'anh' và 'em'? Thật sự, không thể tưởng tượng.

Có đôi khi em đã cho phép bản thân thoải mái hơn khi nghĩ về anh. Nhưng rồi chính khoảng thời gian quá dài lâu mà em đã biết anh đã hạn chế em rất nhiều về mặt tư tưởng. Chưa bao giờ em thú nhận với anh về anh Tr. Một chút gì đó rất ngượng. Rồi về Q, về chị Th, ... và nhất là về chị D. Em cảm nhận rõ anh yêu thương người ấy đến mức nào, và sự tổn thương của anh làm em cũng đau lòng không kém. Nhưng nguyên tắc là nguyên tắc, không hỏi nếu không nói. Mà em đã có hỏi đấy thôi...

Bỏ qua tất cả. Những gì mà em quan tâm lúc này, là anh, và em, có thể giành thời gian cho nhau, vui cùng nhau. Cứ như vậy đi, cùng nhau thưởng thức một món ngon bên đường, cùng nhau đi xem những bộ phim hay và cùng nhau giữ vững 'lập trường'.

Cứ hãy nhắn tin cho em mỗi ngày, cứ hãy gọi em là 'em gái iu', cứ hãy gửi cho em những icon 'hun âu yếm' vì chưa một ai khiến em thật sự thoải mái đến thế này, yêu đời như thế này.

Hãy cứ là anh.

Còn câu chuyện của trái tim, tự khắc sẽ biết.

Em iu, nhưng chỉ là em gái.



Như điều tự nhiên nhất,
Em có anh bên mình,
... Cho đến khi mọi chuyện sẽ qua đi,
Và anh sẽ lại có một ai khác,
Để yêu.

2014/06/03

Happy

Chỉ là một suy nghĩ thoáng qua nhưng lại rất dễ thương.

Nếu mình có một cô con gái, mình sẽ đặt tên bé là Happy.
Để tự nhắc rằng, cô bé đã từng và sẽ luôn là niềm vui của cả nhà.
Và để hy vọng rằng, cô bé sẽ luôn vui sống trong cuộc đời, dũng cảm đối diện cho dù có gì xảy ra đi nữa. Một cô gái nhỏ tràn đầy sức sống, mỏng manh hay dày dặn không quan trọng, miễn là bé sẽ đủ kiên cường để đối diện cuộc sống một cách tích cực nhất.



2014/06/02

Honey cheese

So, what if he would try to hold my hands?
Sound impossible.

But it is, he contacts me more often.
For dinner, for lunch, for movies.

That we begin to see each other every week.
And also texting everyday.

And he's sweet to me.

But, how he thinks about me is big question.

Just now, I'm being his honey cheese.
Try to be caring.
Try to be with him.
Try to make him happy.

And try to make myself happy with him...


2014/05/28

30 lần thứ nhất.

Tôi, 30.
Một ngày mưa bỗng không còn lãng mạn.
Nhìn tấm hình của một cô bé đang học dưới mái trường năm xưa tôi đã từng mài mòn 3 năm tuổi xanh, tôi nhận ra mình đã là một quá khứ không thể lập lại. Tôi nhận ra, lứa bạn năm xưa tôi đã từng 'ngờ vực' liệu chúng tôi có thể tự chăm sóc bản thân, liệu chúng tôi có thể có một sự nghiệp riêng, liệu chúng tôi có thể chăm lo cho gia đình... nay đã hoàn toàn trưởng thành. Một số không hề ít đã lấy vợ, lấy chồng, ẵm bồng vài ba đứa con. Chỉ còn sót lại tôi, .... không chịu lớn.

Tôi, nghiện ở cơ quan, nhất là những khi không quá đông người.
Thứ bảy cũng đi làm, ngay cả khi không phải trực. Thường xuyên đến độ bạn bè tôi mặc định rằng, cơ quan tôi thứ bảy vẫn làm việc bình thường. Chưa kể ngày thường, ra về là khi trăng đã lặng lẽ giăng đèn. Thế là hơn một tháng nay, tôi phải cố gắng, không đi làm vào ngày thứ bảy và đi làm về sớm hơn thường lệ. Mặc kệ cho việc không thể kết sổ kế toán. Mặc kệ cho việc hồ sơ tồn đọng.

Tôi, không quen chăm sóc vẻ bề ngoài.
Phấn son là do tâm trạng, vui thì rạng rỡ, buồn thì khỏi bận tâm. Rất thất thường trong việc giữ gìn hình ảnh để sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ bất chợt. Quần áo cũng chỉ cốt phải thoải mái. Cố gắng lắm thì được vài ba tuần thì lại đâu vào đấy. Đẹp không phải là một tiêu chí bắt buộc để lao ra đường.

Tôi, rất nhiều lần, say nắng, cảm nắng.
Như hôm nay, chỉ có một nụ cười mà ngất ngây cả buổi. Đâu có cần phải yêu một ai đó thật nhiều để yêu đời hơn. Chỉ cần một cơn gió nhẹ là mát rượi tâm hồn ngay. Không phải là không có một ai đó để nghĩ đến hay để yêu, nhưng khi yêu một ai đó quá nhiều, thật sự rất mệt mỏi. Bản tính là tôi luôn quan tâm thật nhiều, mà phải nói là, 'làm quá' lên cái sự quan tâm, cho nên thông thường, con người ta thường giở chứng khi quá thừa mứa. Rốt cuộc là tôi lại cảm giác buồn bực, bất lực và buông. Cho nên, đối với tôi, những cơn say nắng lại còn đáng giá hơn cả một mối quan hệ nghiêm túc.

Tôi, rất dễ kích động.
Cơn giận đến rất nhanh, bùng phát như muốn thiêu rụi tất cả rồi tự nó lại tắt ngóm ngay trước cả khi mọi người kịp cảm nhận cơn giận của tôi. Tôi thường phát ngôn thiếu suy nghĩ và rồi lại quên mất mình đã vừa vô ý.

Tôi, thường rất mau chán.
Đôi lúc thèm ăn một món gì đó, tôi thường ăn liên tục không ngừng nghỉ rồi ngưng hẳn việc ăn sau mỗi lần tập trung quá sức vào một ăn nào đó. Do đó, cân nặng rất thất thường. Trạng thái 'chán' không chỉ dừng ở việc ăn mà đôi khi nó còn lan tỏa sang cả việc chăm sóc tinh thần. Nghĩa là, sẽ có những khoảng thời gian tôi trở nên 'tự kỷ' mà ngừng mọi cuộc gặp gỡ, ăn chơi.

Tôi, 30.
Tôi tự cho mình cái quyền suy nghĩ áp đảo những người xung quanh. Tôi có kinh nghiệm, tôi đúc kết chúng từ những tháng ngày 'ngây thơ' của thưở đi học hay của những năm đầu tiên bước chân vào nghề nghiệp hiện tại. Một trò rất xấu nhưng đôi khi lại đủ tốt để bảo vệ bản thân trước những kẻ khác. Thật ra thì cũng rất nhiều người mang cùng tật xấu với tôi.

Tôi, vẫn ham học.
Có quá nhiều thứ tôi muốn được học, được quan sát, được trải nghiệm. Tôi muốn lao vào học thay vì hùng hục đi làm. Vì học, dù sao vẫn vui hơn rất nhiều.

Tôi, ghét những thứ giả tạo.
Tỉ như cái việc xin nghỉ phép nhà có việc rồi facebook post ầm ầm lên tường nhà những hình ảnh ăn chơi nhảy múa đàn đúm. Hay tỉ như cái việc 'chị không biết' để rồi ngang nhiên làm luôn cả việc của người khác. Thể loại bẩn tính là nhất quyết không giao lưu.

Tôi, vẫn sến súa nghe nhạc tình cảm.
Chẳng những thế còn tua nhiều lần rồi lẩm bẩm hát theo. Sến bao gồm luôn cả việc đọc, xem, nghe các thể loại 'lãng mạn', 'ngôn tình', 'kiều diễm' nhưng sến không thấm nổi vào người.

Tôi, có một mong muốn nhỏ nhoi.
Anh, không nhất thiết phải là của tôi. Nhưng khi đang là của tôi, thì cần có một sự tôn trọng. Mọi việc tôi đều có thể chấp nhận được, miễn là anh luôn thành thật, thẳng thắn. Sau, có thể chỉ còn là người dưng, nhưng có được sự tôn trọng của anh, chắc chắn rồi tôi sẽ mau chóng lấy lại tinh thần, và anh, lại là một người bạn.

30 lần thứ nhất.
Bắt đầu hơi khó tính.
Trở nên đa nghi.
Có một sự kiêu nhẹ.
Và có một sự 'iu' nhẹ.

Hy vọng khi chính thức có tuổi, tôi sẽ không còn phải tự than phiền về bản thân nhiều như thế này nữa.
Càng lớn cần phải càng rộng lượng, thoải mái.
Có làm được không ta?


































































































2014/05/25

Thích ai, có quan trọng không?

Đừng cố ép mình để rồi tự mình lại dằn vặt bản thân.
Khi không vui thì cứ hãy tự ôm lấy mình.

Thích một ai đó không hề khó,
Nhưng để tiếp tục nghiêm túc với ý định của bản thân thì cần phải biết chấp nhận điểm dừng không như mong muốn.

Em nghĩ là mình đã làm một điều rất dở hơi để giải trí.

Nhưng thôi không sao.

Em bỏ qua được.
Chỉ cần cho mình một lý do: Anh không hề mong muốn điều này.


Đau buồn có ích lợi chi?

Em quan tâm thật nhiều. Em rất quan tâm.
Và em tự thấy mình ngu ngốc.

Có lẽ em cần biến mất khỏi facebook một thời gian.

Em đang tự làm khổ bản thân.

Anh chỉ biết nỗi buồn của anh.
Em chỉ biết nỗi buồn của anh.
Và em quên mất rằng em cũng đang bị tổn thương.

Rồi khi mọi việc trở nên quá sức.
Em chỉ biết bùng nổ cảm xúc, và biến mất.
Và em biết rõ, anh sẽ chẳng quan tâm nhiều hơn.

Cũng như Cá Hồi.
Thật đau lòng khi em phải dừng bước, rời xa.

"Có chút bối rối chạm tay anh rồi
Vì anh đang mơ giấc dịu dàng
Có chút tan vỡ chạm môi anh rồi
Vì em yêu ( chỉ ) yêu mùa ghé thôi

Có chút thương nhớ làn môi nhẹ nhàng
Khi em yên say trong giấc
Có chút yêu dấu chỉ là mơ mộng thôi
Vì anh luôn mong đc có em

Đk

Người nói yêu anh đi, người nói thương anh đi
Để cho con tim này đừng ngóng trông hao gầy
Hãy đến bên anh đi, để cho tình trọn vẹn chúng ta
Vì nơi con tim này luôn có , tình yêu dấu kín cùng thương nhớ.....cho em.

Có chút bối rối, có chút tan vỡ
Có chút thương nhớ tình ai
Người hỡi đến bên anh này, nói yêu mình anh thôi
Để cho lòng anh thoả nhớ mong"

Sẽ nghe đi nghe lại, để tự tỉnh.

2014/05/20

Sao tự làm mình đau?

Sự xuất hiện của mình là vô lý.
Chỉ có thể hiện diện như một cô em gái, không hơn, không kém.
Nhanh hay mau không là vấn đề. Vấn đề là... không hề liên quan đến mình.

Chị và anh là của nhau.
Chỉ là một chút hiểu lầm sẽ sớm giải quyết thôi.

Đừng là kẻ phá bĩnh như lần trước.

Lấy gì để tranh giành?

Đừng lôi kéo sự quan tâm chú ý...


Cơn mưa ngang qua...

Nhớ chưa?

2014/05/18

Pinky is the new princess

After Bin, I couldn't dare to have any new dog until today.
I got Pinky, a female English Cocker born on April 03. Pinky had her name after she got to hide under my friend's pink T-shirt. In order to wish her a wealthy life, we decided to call her Pinky.
Pinky was actually white, with 2 brown ears, 2 panda-alike brown eyes and a sneak-peak brownish dot on her tail. Overall, she was cute with long eyelashes. She was quite lively after a day watching her. She was also a bit lousy but it was ok as she didn't cry whole day.
I got to make her wait a bit before eating. Just her first day so I didn't dare to let her eat much. Water was also clean from bottle.
I got Pinky not to replace Bin, as there would be no other dog could do. She was always with me. She always had me in her heart. And I did too, had her in my heart.
Pinky was actually, for my nephew to grow up with. But she was under my care at the moment.
Pinky was smart one. She recognized her name and she obeyed the law of "owner and dog" a bit. Was good process for her first day. As soon as I put her in the cage, she started crying. However, within 5 mins, she stopped and fell a sleep. Such a well-manner girl.

Some notice:
1. She still peed everywhere.
2. She needed another shot with 10 days.

2014/05/09

Sự cựa mình nhẹ để sống nhiều hơn.

Sau những ngày rấm rứt muốn viết mà mãi không thể có một bài ra hồn, mình đã nhận ra một điều rất tuyệt vời: Đời không chỉ có tình yêu của mình với một gã trai, đời cho mình nhiều suy nghĩ hơn thế.

Hôm nay có vài câu chuyện mình để mình ghi nhớ, (nhưng không thể tham quá mà viết hết) nên vắn tắt vài dòng thôi.

* Thứ nhất, lãnh đạo công ty TNHH Pia Toàn Cầu đã bỏ trốn, mất tích. Đã từng đăng ký tờ khai cho công ty này, không thuộc dạng thường xuyên nhưng nhớ rất rõ. Lượng tờ khai rất rất ít, công ty hoạt động rất cầm chừng nhưng chưa từng một lần nghe ai cảnh báo gì. Chỉ có mình thì luôn nghĩ, lượng tờ khai như vậy thì doanh thu sao đủ để bảo đảm hoạt động kinh doanh.

Đoạn này viết tiếng Anh cho dễ: With very few of declaration papers, almost didn't import materials but exporting activities were limited one or two papers per month, clearly, there wasn't enough to cover the operation activities. Now the board has been escaped to Korea, leaving behind 400 workers with no salary.

May mắn là người cho thuê đất đã tốt bụng giữ lại xưởng máy và bỏ một số tiền không hề nhỏ để trả lương và đưa xưởng vào hoạt động trở lại. Một hành động sẽ gắn kết con người này với hơn 400 con người còn lại. Một  công ty trong nước, bé nhỏ con con. Hy vọng ông sẽ bằng cách nào đó, tìm ra một hướng đi lâu dài cho công ty Sumit này, chứ không chỉ dừng lại là một hành động 'anh hùng'. Sẽ khó, nhưng rất đáng để chờ đợi và hy vọng.

* Thứ hai, chuyện cướp giật ở thành phố này. Bản thân mình cũng đã từng bị theo dõi, nhưng may mắn chưa bao giờ bị chèn ép cho té xe hay giật dây chuyền, bóp xách gì để bị thương. Nhưng cảm giác tim đập thình thịch thì không thể quên được. 10h tối, gần ngay trung tâm, đi cùng 1 xe khác, nhưng vẫn bị 1 xe dò theo. May mắn là mình găp đèn đỏ nên dừng luôn. Vậy mà bọn đó vẫn dừng xe bên kia ngã tư để đợi. Mình dừng đèn đỏ rồi bảo con bạn, đợi đèn xanh mà rẽ phải sang phía Điện Biên Phủ, vì đường này vẫn hay có công an.

Đọc những tin dàn cảnh cướp xe mà hoang mang nhiều hơn về sự an toàn của mình và xã hội này. Sự giáo dục thật sự đã thất bại. Nhận thức của con người ngày càng kém. Những người như mình đặc biệt trở nên rất bất lực. Có học thức nhưng rất sợ phải hành động, phải suy nghĩ. Tại sao? Một nhóm thế hệ rất 'nhát' và thiếu tính gắn kết với các nhóm khác. Mình cảm nhận rõ sự cô lập trong suy nghĩ và sự sợ hãi của bản thân.

* Thứ ba, câu chuyện về Singapore, một đất nước phát triển và văn minh. Con người nơi đây mình không biết rõ, chỉ biết rằng Keikoh là người Singapore và là bạn tốt của mình. Nên qua bạn, mình thấy Singapore thân thiện và trong sáng. Rất nhiều bài báo đã chỉ ra rằng người Singapore rất bất hạnh. Họ là những cá thể ham làm, ham học nhưng lại rất ích kỷ. Họ mất tính cộng đồng. Họ vô cảm. Nghe sao đáng buồn quá.

Nhưng sự thật, là đất nước mình cũng đang trở mình như thế. Thế nên mới có câu chuyện 1 để thành một chuyện cổ tích giữa đời thường và câu chuyện 2 để ghi nhớ sự phũ phàng của cuộc đời này.

* Thứ tư, câu chuyện ngày ốm nhẹ, ở nhà. Một bát cháo của bố thôi là con sẽ khỏe lại. Vì tinh thần con vẫn luôn thuộc loại, nghỉ ngơi một ngày để bật dậy, mạnh mẽ hơn. Có điều, con gái bố mẹ thừa hưởng một nền giáo dục không hoàn chỉnh, có nhận thức về bản thân và vai trò của bản thân đối với gia đình và xã hội nhưng mọi điều đó vẫn không bằng được niềm vui, nỗi buồn của cá nhân.

* Thật ra, ở một mình không hẳn là tệ. Nhưng sao lại rất sợ cảm giác phải tận hưởng niềm vui một mình. Định kiến của xã hội vẫn rất nặng nề và mình thật ra thì chưa đủ bản lĩnh.

2014/05/04

Chị

Điều thứ nhất, phải nhớ hai điều quan trọng: Cún là con ai, và chị là con ai.
Trách nhiệm của chị là phải nuôi nấng, dạy dỗ Cún. Đó không phải là công việc của mẹ chị, và cũng không phải là công việc của tôi. Chúng tôi chỉ hỗ trợ khi chúng tôi có thời gian rảnh.
Bổn phận của chị là chăm sóc mẹ, đây là việc làm của một người con, chị có thể không làm nhưng đừng làm phiền mẹ, đặc biệt là khi mẹ đau ốm. Chị đã mua thuốc, đã đi khám bệnh cùng mẹ được ngày nào chưa?

Điều thứ hai, phải nhớ thật kỹ điều này: Chị là người mẹ độc thân.
Tôi không quan tâm vì sao chị lại trở thành một người mẹ độc thân. Tôi chỉ quan tâm chị là một người mẹ độc thân như thế nào. Chị tự thấy mình đã làm điều ấy như thế nào?

Điều thứ ba, không quan trọng lắm nếu so với hai điều trên, tôi, dù có như thế nào, cũng là em gái của chị.
Không thể dựa dẫm vào thu nhập của tôi để đòi hỏi tôi phải có trách nhiệm chăm lo cho cháu tôi - thằng Cún và chăm lo cho cả chị. Thật vô lý khi tôi phải chăm lo cho một người đã quá tuổi vị thành niên nào khác mà không phải là bản thân mình. Tôi có cuộc sống của mình, tôi cần có không gian của riêng mình, tôi phải tìm kiếm hạnh phúc và niềm vui của mình.

Nếu chị hiểu được ba điều trên, tôi nghĩ tôi cũng sẽ yêu thương chị một cách tự nguyện nhiều hơn nữa...


My sister.

There are a few important things I want to say to you, my sister.

First of all, I need you to remember the most important questions: Cún is whose son and whose daughter you are.
Your responsibility is to raise up the kid with 24/7 of your time. He is your son. It is not your mom's job and it is not my job either. We only support when we have spare time.
Your duty is to take care of your mom. This is the thing a daughter should do. You might not enjoy it but at least, do not bother mom, especially when she is sick. Have you ever spent any of your penny to buy medicine for mom? Have you ever paid a visit to hospital with her?

Secondly, you have to remember this carefully, you are a single mom.
I don't care how you turn into a single mom but it is the fact. So, I only care of how you have been doing as a single mom. How do you feel about it?

Last but not least, well, actually not as important as those above. Nevertheless, I am just your sister.
You cannot depend on my income to request me a duty to take care of you and your son. It is nonsense that I have to take care of another person who has already been over 18 years old but myself. I have my own life, I need my own space, I need to look for my happiness.

If you could understand those, I believed I would love you more unconditionally...



2014/05/03

Don't burn self...

The trouble is not really in being alone, it's being lonely. One can be lonely in the midst of a crowd, don't you think?" Christine Feehan

Self is kind of stupid...
Need to stop and stay away.
Before I start destroying self again..

2014/04/21

Đừng quá vội vã, kẻo ta lại đánh mất nhau...






Không quan trọng là em đã từng yêu ai, đã yêu nhiều đến mức nào.
Vì rồi em sẽ chỉ lặng lẽ cạnh bên từng ngày một, chỉ luôn nhiệt tình quan tâm đến thế giới của anh, chỉ là... chỉ cần em vẫn có thể, em vẫn thẳng thắn và trực tiếp với tình cảm của bản thân.
Mà như thế, thì rất ngu ngốc.

Em nhận ra thật áp lực biết mấy khi có một ai đó quan tâm đến mình. Cảm giác bất an sợ vuột mất một người bạn nhưng lại chẳng sẵn sàng để bắt đầu một tình yêu.

Thêm nữa, giống loài của em bản chất vẫn luôn rất hoang tưởng. Một điều mà xã hội này luôn thiếu mà bản thân thì thật thừa thãi.

Qua 1 ngày,
Qua 2 ngày,

Rồi tự dưng em thật sợ hãi...

Em có phải đã quá vội vàng lần nữa hay không?

Thật không phải nếu em trở thành người thứ ba... Nhưng lại nghĩ, em đủ tự tin để nói rằng, em sẽ không bao giờ phản bội tình cảm của mình dành cho anh và em biết chắc em sẽ làm được điều đó. Không như cô ấy...

Chỉ có thể bảo mình, đừng lãng phí thời gian nhưng cũng đừng quá ư vội vã.
Em sẽ chỉ đốt cháy tất cả mà thôi...



2014/04/18

Q.

1Q84

Em, anh, thân cận.

Chỉ một sự vụ nghiêng đầu bỗng dưng lại càng thân.

Chỉ có là tri kỷ.

Mới hiểu em đến thế này.

Gặp nhau vui nhất khi cùng nhau cười.

Thật ra thì... 10 năm đã không liên tục...

Anh, và L... và D... và ...

Em, và n người khác.

Chạm nhau ở một điểm gần thì hiện tại.

Kiểu cách cũng ngộ nghĩnh vô cùng.

Anh, không thích em phải buồn vì một ai khác không xứng đáng.
Anh, không thích em cười trừ mà mắt cứ dán vào điện thoại.
Anh, muốn được thấy em cười tươi, hớn hở, vô tư ăn uống.
Anh, muốn nghe em nhiều chuyện, những câu chuyện không cùng chủ đề nối tiếp nhau đến tận khuya.

Lấy anh nhé...
Không được đâu, anh em mà.
Anh thay máu, thế là xong.

Hạn cho một năm để làm trù bị.

Nhưng anh này, hãy đừng nhìn về phía cô ấy, người đã dối lừa anh.
Em cũng thôi nhìn đến kẻ đã chối bỏ cảm giác dành riêng cho em.

Em gọi anh, hân hoan, trìu mến.

Em kể về anh, giọng tíu tít như chim sâu.

Em nhớ về anh, để giật mình, "Tặng anh ổ bánh."

Thử xem, phép thử của chúng ta có khả dĩ?

Không thì lại thay máu,
Anh là anh, lại là anh của em.

;)


2014/04/09

Yesterday

Maybe I hasn't been serious enough?
Maybe I was coward to ignore the rumors.
I told him lies.
I told you lies.
To hide away my sickness heart.

And then it hurt me badly.

But now, it doesn't matter anymore.

He is still a friend to me in the end.
Someone I used to like.
Lots.

Maybe I need to put more efforts in a relationship.

I'm glad that he's gone now.

I'm glad that I don't feel sad when he ignores me.

I'm glad that my feelings fade away now.

I can put on the smiles.

And stay the same as who I am.

Love the yesterday, even when I has been wrong.

And love today, that I can think straight.

2014/03/31

Ngày hôm qua chỉ là trút hết sự im lặng...

Anh không hề đúng hẹn, mà dường như còn là không muốn đúng hẹn...
18h30... 20h30... 10h30...
Cười nhẹ...
Dù sao vẫn phải gặp, không vui vẻ gì vẫn phải gặp. Để nhẹ lòng.

Sự im lặng trong 2 tiếng đồng hồ thảm họa nhất trong đời.
Không thể nói gì để giải tỏa hết những hiểu lầm.
Khuôn mặt anh, đờ đẫn say.
Và không hề có chút thông cảm cho nỗi lòng của mình.
Thế nên chỉ mím môi, im lặng và quyết định.

Tin nhắn ấy, không giải quyết được gì.
Lo lắng? Vậy sao không thể đưa mình về tận nhà?
Vậy sao không có một cái siết tay?

Em không thể là đối tác của anh.
Em không thể là nguồn vui cho anh.
Em không thể là em khi ở bên anh.
Rất nhiều tâm tư, ưu sầu.

Hãy yêu một ai đó, khác anh. Người quan tâm em, trân trọng niềm vui của em, và biết nắm lấy khoảnh khắc ngắn ngủi này.

Lòng chùng xuống.
Nức nở.
Rấm rức.

Im lặng đi,
Để anh được sống tốt
Khi em chấp nhận rời xa anh.

Vâng.

2014/03/30

Thà hiểu lầm nhau còn hơn gặp phải sự cố...

Tình yêu đau dạ dày...

Vì khi yêu, dạ dày cứ cuộn lên từng cơn với tiếng nức nở. Đôi lúc thật quá tệ.

Hiểu lầm ư, thì chắc cũng có đấy, vì đôi khi sai tè lè ra đấy mà nói được gì đâu.

Nhưng quả là, thà hiểu lầm nhau còn hơn gặp phải sự cố,

Vì hiểu lầm vẫn có cơ hội đển làm sáng tỏ.

Còn sự cố, có khi mất cả đời cũng không còn cơ hội bên anh.

Once in awhile is still better than once in a life time.

Chắc vậy...

2014/03/26

Từ bỏ?

Mọi người bảo rằng anh không xứng đáng... nhưng trái tim luôn ngưng một nhịp nếu chạm phải anh. Em thì cho rằng, mình không xứng đáng...
Làm thế nào để bỏ qua, đừng bận tâm... để tìm đến một bến đỗ cho những ngày ngổn ngang?
Em cố gắng giành cho mình một ngày trong tuần cùng anh... Để chỉ nói một câu, mừng sinh nhật anh, người em vẫn rất yêu thích... rồi thôi...
Mà lần này, cần phải thôi thật, thôi không mơ mộng, không hy vọng, không viễn vông chi xa xôi nữa.

Em đòi hỏi một ai đó ổn định về tâm lý, để yêu em, quan tâm, lo lắng cho em, để cho em thấy mình được là chính mình và cố gắng hết sức để yêu một ai đó thật chân thành, thật hết lòng. Và anh thì không bao giờ sẽ đem đến cho em điều đó...


Em cần nói hết tất cả, để rồi sẽ thả trôi theo gió, không cần bận tâm thêm nữa...

Nặng lòng để làm chi khi anh rất vô tình :)

2014/03/23

Sự im lặng là câu trả lời ngu ngốc nhất


Ước gì lúc nào anh cũng nhìn về phía em như thế...
Ước gì anh cũng sẽ nghĩ về em nhiều như em đã nghĩ về anh...

Hôm nay em đã phải rất nhẫn tâm, vì em cần phải thương em nhiều hơn một chút. Em rất sợ mình lại mềm lòng và lại suy nghĩ nhiều hơn về anh. Rất khó để vượt qua khi mà em luôn nhìn thấy anh ở đâu đó trong tầm mắt.

Em chỉ có thể kềm lòng mình, không điện thoại, không tin nhắn và không trò chuyện cùng anh.

Đã sắp có thể lặng im luôn từ đây thì con bạn tự dưng lại đi tội nghiệp anh mà quên mất em cũng đang rất tội nghiệp. 5 ngày im lặng đã thành công cốc, em lại muốn được ở bên anh thêm nữa...

Giá như anh nói gì đó, thật rõ ràng, thì vì lòng tự ái và tự trọng của cá nhân, em sẽ chấp nhận quay đầu bước đi không ngoảnh lại...


2014/03/16

30 aging and immature view of life

30 years old with uncountable crushes, some officially became lovers, some unofficially just short-term crushes. Still, the view of love is the same. Simple in stupid way.
That's how I keep hurting myself many times.
Until this time then I finally think about it carefully and decide not to take it too serious. Simply let it go and spend more time to take care of myself.
30 years old. I need the certain look to lure any guy into the trap. I need to behave well as a lady to pursue any guy I am worth to be with him. I need to dress up a bit to make any guy feel proud of walking beside me. I need to prove to them all, I deserve a better life with same 'level' husband.
Love is not about me feeling good that much. It is about me, and that guy feeling right about each other so we can bare and accept faults of each other.
I think carefully this time. And I need to put it in action. If one doesn't care about me, I shouldn't waste time to care of him.

Since we can't beg for love, we shouldn't hope someone will bring it to us freely and unconditionally. It is a bargain of two whether you are worthy or not.

Thinking of it this way, I feel more comfortable when I suddenly remember of him.

Working, studying. All happens with luck.
Why not with loving also?
If I'm lucky enough, this year, there will be a guy who loves me enough to marry me.
If not, then take it as working. Working harder on it with all means.

winky~

2014/03/12

You exist in every song I've listened...

I've search for songs to listen.
Determine to forget about how hard I've tried to get closer to you, I've search for songs to listen.
Fully attention to forget what brings me sorrows and tears, I've decided to let it go.
24 hours have finally passed, and what has left is my painful heart. The most painful part is you don't even know or care.
Yet, you exist in every song I've listened.
Not only that, you even exist in every book I've read.
You take control of my memories and it makes you exist everywhere around here and there.

So I've read,
"There were days that I wanted to hide away from the world... but, for a second thought, what would be the next stage when no one would look around for me? It was just made myself more pity with self-hurting. Let it be then..."
I'm in that status right now.

Overloading work.
Over-hurting love.
All above, confidence has lost.

I just need one to stay by my side, gently hold my hands and tell me "Everything will be fine, I am here with you."
I could just do that for you....

I can never ask if you ever consider.

Erased all the messages and all of your contacts...
I will try to remember, after tonight, you are no longer exist... in my world.

Let's not be friends, after all.

Cửu Bả Đao, anh cũng đã từng yêu thầm sao?

'8 năm yêu thầm, rồi cũng không có kết quả'

Một Kha Cảnh Đằng dữ dội và cá tính như anh cũng biết yêu thầm sao? Lại còn những tám năm nữa sao?
Một Kha Cảnh Đằng như anh cũng hết lòng chung thủy với một con người cho đến khi cô ấy thuộc về một con người khác đến thế sao?
Nhưng cũng không quan trọng, vì kết quả cũng là phải từ bỏ.

Thế thì cái sự 'thầm thương trộm nhớ' của em, chỉ trong 8 tháng, thật không đáng để đau khổ nhiều hơn nữa.

Em đã đủ can đảm ngừng suy nghĩ và xóa sạch mọi điều về Cá Hồi. Ngay cả tin nhắn em rất rất rất muốn lưu giữ cũng đã xóa sạch. Số điện thoại cũng xóa mất rồi. Chỉ còn cơ hội rất thấp sẽ chạm mặt ở cơ quan, và em thì dư sức để tránh xa anh ta.

Không yêu em cũng không sao. Có bản thân em rất yêu mình. Không thể nhìn em tự hành hạ mình vì một người đến một cơ hội cũng không cho em.

Nhưng cũng là em đã lựa chọn sai lầm.

Tất cả phải bắt đầu từ sự thấu hiểu và cảm thông. Mà anh ta có nhiều thứ để suy nghĩ hơn là nắm lấy bàn tay em.

Nếu thật sự muốn, người ta có muôn ngàn cách. Còn nếu không thật sự mong muốn, người ta sẽ tìm thấy muôn ngàn lý do.

Vì thế dù em có gia hạn thêm cho bản thân, chờ đợi một ngày đặc biệt, thì kết quả cũng chỉ công cốc như khi anh đã thầm yêu Thẩm Giai Nghi. Mà đấy là có lúc cô ấy cũng đã rung động.

Nếu có thể chạm vào nỗi buồn của anh thì em sẽ nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Sự tự tin đi đâu mất rồi?

Kha Cảnh Đằng, anh đã mất đi nó bao giờ chưa?

Em muốn thấy anh đã vượt qua điều đó như thế nào.

Không thể thúc ép bản thân chỉ vì những lời nói mơ hồ.

Và có lẽ đây nên là lần cuối cùng em 'thích' một ai đó nhiều đến thế.

Từ giờ hãy thôi đi, nghĩ về bản thân.

Kha Cảnh Đằng là một kẻ ngu ngốc, Cửu Bả Đao đã từng là một kẻ ngu ngốc. Em cũng vậy.

Chúng ta phải dừng lại để tìm đến hạnh phúc cho riêng chúng ta.

Tiểu Nội là của anh.

Và đâu đó sẽ có một ai đó, là của em.

Đừng thiển cận nghĩ rằng, nếu em lờ đi thì anh ta sẽ nghĩ đến em. Đơn giản là, đỡ phiền phức hơn rất nhiều.

Dù sao thì em cũng đã có những tin nhắn, chỉ cho riêng em.
Dù sao thì em cũng đã có một vài ngày chỉ có anh ta và em.
Dù sao thì em cũng đã xóa bỏ những điều đó.

Đồ ngu ngốc.

Nếu hắn ta lỡ có thêm một lần nào nói lên một lời như thế, em cũng sẽ vờ như lại ù tai.

Em muốn được như anh.

Để mình tự do hơn nữa đi.

Rồi sẽ có một 'Tiểu Nội' tìm đến và ở lại cạnh bên.

Thế gian này, chia tay, từ bỏ cũng chỉ là để tìm đến một đích đến đúng đắn cuối cùng.

Và em cũng không còn cần phải bày tỏ, 'Cá Hồi, em đã có 8 tháng thầm lặng thích anh.'
Anh ta có biết cũng chẳng để làm gì.

Chưa từng đau lòng sao?
Đã có lúc còn đau hơn thế nữa.

Kha Cảnh Đằng, anh đừng yêu Thẩm Giai Nghi nữa nhé...



2014/03/10

Nhân Mã, anh không phải là tất cả...

Một NM gợi nhớ đến một NM của ngày xưa...
NM ngày xưa... luôn như gió, đến rồi đi, cuối cùng là đọng lại bên mình. Ngày xưa ấy hắn là gã thật hay ho, giỏi những thứ mình muốn giỏi, biết những thứ mình muốn biết, và nói những thứ mình muốn... nghe. Hắn ta, thật ra hẳn là chưa bao giờ thật lòng yêu mình. Chỉ đơn giản là một đứa con gái, hơn bạn thân, luôn quan tâm và chiều chuộng hắn.
NM ngày xưa... đã dẫn đến nhiều hơn một rắc rối cho những năm tiếp theo, một cách gián tiếp. Là một vài người gợi nhớ, là một vài MK đã đau lòng thật nhiều và là mình chất đầy sự xáo trộn cảm xúc. Không thể yêu thương thật nhiều, không thể tin tưởng trọn vẹn và rất dễ nản lòng.
Chỉ đến khi BD xuất hiện, cảm giác lóng ngóng, ngây ngô mới trở lại. Cảm giác như em chưa bao giờ biết yêu một ai thật đúng đắn..

NM ngày xưa, mãi mãi là một sự tiếc nuối và buồn bã. Ngay cả khi rất nhiều lần hắn cố lấp liếm và choàng vai ôm siết lấy. Cảm giác ngày xưa, tan, vỡ, vụn. Chỉ có thể thi thoảng nhớ lại rồi thầm trách bản thân đã ôm một cái dại 'vĩ đại'


Way Back When

'Thank you for your effort' is my favorite line.
And I had to say it sincerely to him since finally, he spent whole night with me. He took me to the wedding and I was so happy when we had little good time together to laugh and joke. When he purposely made me hug him from behind, I felt like everything would work out someday. When he looked for me at the party, when he glanced at me and when he tried to make me eat more, I was so happy. Every little detail marked into my mind and I wouldn't dare to blow it away.
The way back home was so much romantic when he drove slowly. When he asked me to trust into his driving skill, I couldn't agree anymore.
He was tired yet he tried to please me by escorting me to the karaoke, waiting for me to have fun with friends and taking me home later. I couldn't ask for more.

I wish I have more patience with him and somehow, he will be mine?
Lol, sound impossible.

Well, just have fun as how we used to. Late dinner, go to coffee shop, drive around, jokes on facebook... How I have messed it up.

I will keep trying, but I will keep in mind that I cannot bother him often.
Well... until April's Fool, I will tell him everything and never ever think of it again.

At the end, happiness for both is still the most important.

2014/03/08

Complicated

So there were stories hidden just got revealed recently.
Who the hell is Van Thu and how she gets in the story of us?

Man, this is so tiring.

I cannot make a move?
I am doing wrong?

I make my friends worried and tired also.

I GIVE UP on you.

Happy you?
Finally.


2014/03/06

Hãy đừng im lặng...

Em rất muốn được quên sự hằn học trong mình và ngồi ngủ quên bên anh, vì bên anh yên bình lắm.

Cảm giác này rất đáng ghét, nó làm cho con người ta thật chán chường. Em nói thật nhiều về anh, rồi lại giận mình khi không thể giữ lại gì cho bản thân. Em rất sợ niềm vui của bản thân chỉ là ảo giác của chính bản thân.

Chưa bao giờ anh chủ động, dù chỉ một lần. Là em phải bước thật nhanh để theo kịp anh. Là em phải bậm môi nhắn những dòng bâng quơ để anh phải hồi âm. Là em gợi ý cho một buổi ăn tối để rồi anh không thể từ chối thêm lần nữa. Bên em, có phiền quá không? Em không thể làm anh cảm động sao?

Anh chỉ xem em là một người rất tốt, rất quan tâm đến anh.

Có bao giờ anh tự hỏi nếu em có ngủ ngon? Có bao giờ anh biết rằng em đang yếu trong người? Có bao giờ anh quan tâm nếu em có mặt tại nơi này hay không?

Em xin lỗi anh vì đã gây nên phiền phức.

Có cùng em đến dự đám cưới em gái không?
Đấy là một câu hỏi nực cười.

Em chỉ nên chui vào một góc, lặng ngắm nhìn anh và im lặng.

Nhưng em lại muốn gào lên thật to. Đời có bao lâu để cứ vuột mất nhau?

9 tháng hay 9 ngày có khác gì sao?

Cho em một cơ hội được không?

Thật không thể kềm chế bản thân...






2014/03/05

My confusion hasn't stopped.

Today they celebrated Women's Day at my workplace and he was the photographer. Guess what? He didn't take many pictures of me but someone else... I wasn't happy but I knew I never could bring up the issue.

Later at noon, when the girls laughed and talked to each other . Somehow I felt I bothered him a lot. Maybe I should stop disturbing him.

How did he feel when I tried talking? How did he feel when I sent him messages?

I felt even more anxious and I wanted to stop all of this.

I needed my friends to help me get over this...

Another month would pass soon.

And soon, the answer would be revealed.

Prepare for another heartbreak...

2014/03/04

Và một cái hẹn, lại lãng đãng trong chiều thứ bảy

Vậy là cà phê, ăn tối, và xem cùng nhau một bộ phim.
Nhưng là thật mơ hồ.
Cảm giác thật nặng, không còn là nỗi buồn nhẹ tênh, mà là rất buồn.. mênh mang hơn cả ngày trước.
Vì câu nói của anh, vô tình lại rất nhức nhối.
"Anh không muốn làm người quan tâm đến anh buồn đâu. Mà em thì rất quan tâm đến anh."
Nhẹ, nhưng lại đau thấm dần dần, kiểu như sương đêm và bệnh phổi.

Em vui, rất vui vì đã có thể đi bên anh, dù chưa hết một con phố. Em vui, rất vui vì lại được anh khoác vai dẫn sang đường. Em vui, rất vui khi anh gần như vô tình chạm vào tóc, vào vai. Em vui, rất rất vui vì cách anh nhiệt tình, quan tâm.

Và qua một ngày, khi trở về thực tại, em lại cảm giác lòng mình sao nặng trĩu.

Em tự nhủ, không được phép tự buông rơi tình cảm của bản thân và đòi hỏi anh phải đáp trả theo cách mà em mong muốn. Em tự dặn lòng, hãy đừng vui quá vì sự ngộ nhận này.

Tin nhắn cho anh, rồi lại tự bảo, anh cần nhiều thời gian để tập trung vào động lực cá nhân, đừng làm phiền. Không được phép làm phiền. Đừng làm hỏng mọi thứ...

Em rất sợ mình sẽ làm hỏng mọi thứ. Rồi em lại sợ mình đã lỡ tay vụt mất cơ hội của bản thân. Và lại lo lắng, có phải em đang cản trở câu chuyện tình cảm của anh và cô em bé nhỏ không?

Em muốn phát khóc lên vì sự bối rối của bản thân.

Em lại tự bảo, cố gắng lên, hãy kiên nhẫn, hãy cứ quan tâm nhưng đừng quá mức cần thiết. Đừng làm anh cảm giác em là một gánh nặng. Và hãy biết cho bản thân một điểm dừng.

Coi như là, em đã nợ anh những chiều thứ bảy, những tin nhắn và những lời mời. Em đã nợ anh thừa sự quan tâm nhưng thiếu đi dũng khí để 'được' từ chối.

Để ngày ấy, cho dù anh có nói gì, em vẫn có thể cười to, trước khi khóc to hơn cười, và bảo 'Em chỉ nói cho vui thôi, Cá tháng Tư mà'

Rồi em sẽ trốn vào một góc, rấm rứt...

Này nhé anh, cho đến ngày hôm ấy, em sẽ chúc mừng sinh nhật anh. Và nếu chỉ là như thế, em sẽ dừng lại, và lùi ra xa, trả lại cho anh những ngày thứ bảy, và rồi sẽ rơi vài giọt nước mắt. Và rồi, em sẽ lại vui vào một ngày không xa nào đó. Khi chạm mặt nhau, em sẽ mỉm cười thật tươi và sẽ hăm hở bước đi, không quay đầu lại ... lần thứ ba.

Cá tháng Tư mà...

Sao buồn đến thế...


2014/02/28

What Can I Do?

I thought I could stop following you. I thought I could stop caring about you. I thought I could walk away.
But I couldn't.

Walking beside silently and suddenly I felt weak.
The memories I had had with you, small, shattered and vanished.
I thought I could be one step closer but it was a step further.
And all of my braincells screamed out your name, your face, your voice...

I wanted to stand on my tiptoe to reach your cheek.

Now that your wonders had lifted.
Yet you had slipped away.

Could I be one time, telling you how I had been?

I tried to figure what date would be the best.
And I had missed more chances.

Because I was so scared to lose a 'friend'?
Like the last idle stage I could stay to keep wandering around you.

I had understood, it was even harder to sit next to you as before.
And I wished you could pay a little attention on me, you could come to me when  I stayed at work late.
And I wished you could ask if I needed a ride, you could come and pick me up.
And I wished you could ask if I wanted a drink, you could take me to somewhere we would be able to spend time together.
And I wished you accept my feelings, you could say you had felt the same way.

And... I just need a reason... to give up on you.

2014/02/27

Cá Hồi

Cá Hồi sinh vào tháng 4, chính xác hơn là ngày Cá tháng Tư, vì thế mà tôi đã mạo muội sửa đổi tên anh thành một loài cá mà tôi rất ưa thích, ưa thích đúng như cái cảm giác mà tôi đang dành cho anh. Rất xa xỉ, và không thể thường xuyên thưởng thức.

Tôi đã vô tình cướp anh ra khỏi sự bình lặng của anh và cô em gái nhỏ vì sự bốc đồng ngu ngốc của mình. Tôi quan tâm quá mức và tự dưng anh với tôi có một mối quan hệ thật kỳ cục. Tôi cảm giác mình rất gần anh, đủ để có quyền quan tâm anh, để thi thoảng gửi cho anh những tin nhắn về đêm, để được quyền 'nhờ vả' anh. Và tôi không hề coi đó là một bí mật nhỏ bé của hai người. Chính từ đó mà sự hiểu lầm của anh và cô em gái nhỏ ngày càng lớn, và anh đã chỉ chia sẻ những câu chuyện với tôi, một cách thụ động.

Anh thường rất im lặng. Tôi lại rất ồn ào. Tình cảm tôi dành cho anh, cứ lớn dần, nặng dần và nó bùng nổ khiến cho tôi tức tưởi khóc một mình thật lâu. Anh hiểu, anh biết và anh không chấp nhận nó. Tôi là bạn, bạn tốt, rất tốt, thế thôi, để tôi tự mình thu xếp, gói ghém tình cảm của mình lại, dồn nén lại rồi chỉ dám nhìn anh từ xa.

Đối với tôi, anh thật rất dễ thương. Từ cái dáng lêu nghêu, cái giọng luôn đùa đùa thật thật, đến cặp mắt kiếng của anh, đều thật dễ thương. Tôi thích anh, trong lo sợ nhưng không hề giấu diếm. Một kiểu can đảm dại dột không thể vinh danh được. 

Thích một ai đó thật khổ sở.
Thích một ai đó không thích mình càng thật khổ sở.
Nhưng tôi không hối tiếc.

Cũng như cái ngày tôi say nắng người Nhật Bản lạc giữa Đài Loan một ngày tháng 7.
Cũng như cái ngày tôi say nắng những anh chàng Nhân Mã.
Cũng như cái ngày tôi nhận thấy nụ hôn trộm của tay trống trong ban nhạc Rock 5PM thật ngọt lịm.
Tôi không hối tiếc.

Điều tôi hối tiếc là chưa bao giờ tôi dám nói ra những suy nghĩ trong tôi. Tôi luôn tự an ủi, tự lừa dối mình bằng cách nào đó.

Ví dụ như, John rất hợp ý tôi, nhưng John lại là người nước ngoài; Tuấn Rảnh rất dễ thương nhưng tôi không thích bạn nhiều đến mức để đuổi theo bạn; Thái rất hiểu ý tôi nhưng hắn lại chỉ mê gái đẹp, anh chàng đánh trống thì lại đạo Chúa và anh, Cá Hồi thì lại không hề rõ ràng.

Thật ra thì rất rõ ràng đấy chứ. Anh không thích tôi như tôi đang thích anh, tôi không tỏ tình nên anh không thể từ chối. Tôi thì đâu có muốn anh từ chối mình.

Bình thường đi một tí, anh và tôi đều dễ chịu với nhau hơn. Té ra là nâng lên, đặt xuống cũng không hề khó. Tình cảm của tôi, giữ lại trong lòng, nghiềm ngẫm, rồi lại càng thấy rất trân trọng nó. Tôi lại càng thích anh hơn và lại càng biết mình cần im lặng hơn. Để đi bên anh, thật không dễ.

Tình cảm rất cần một điều gì đó thật kiên nhẫn, để đến một ngày dù kết quả không như mong muốn đều vẫn khiến cho người ta phải nâng niu và gìn giữ những mảng ký ức đẹp đẽ một cách ngu ngốc này.

Tôi hơi phiền lòng cái cách anh đang tự áp đặt mình khi nói về tôi. Anh cho rằng tôi hoạt bát, thông minh, nhanh nhẹn mà anh không nhận ra sự rụt rè, nhút nhát của tôi, sự yếu ớt của một con người không đủ tự tin khi đang mất đi một chỗ dựa tinh thần.

Chỉ biết nhờ thời gian, và mong đợi vào bản thân, sẽ một lần dũng khí.

Hãy cứ kiên nhẫn đi, vì ai biết sẽ ra sao...

2014/02/26

On a souvent besoin d'un plus petit que soi...

So, in La Fontaine's fable "Le Lion et le Rat", they said so, everyone needs someone to look down on.

I was the kind that was always full of self. I often spoke before thinking carefully. I was full of regrets as well. Another problem of me was I was always one step behind. I had missed many chances to be with someone who loved me lots. I did not know and I was too busy to have fun. Then when I turned back to a person, he often left already. How sad it was.

People believed it or not, I was growing up still. I was not mature enough to be the one for anyone to trust in. If someone knew me for awhile, they would find me being childish and careless. My life was full of luck, that was why I rarely got jealous of anyone or put grudge on others. However, because of that, I denied to be an adult. I thought adult must be boring phrase of life.

But when I got to know him, everything had changed. Finally...

To him, I absolutely became an idiot. Surprisingly, I started thinking of him a lot, in such a serious way. I even planned to get married and I had already imagined how to behave well when I could officially be his wife. I must like him a lot back then. The weight of grown-up person was really heavy that I could not bare long. I started to drown in the relationship. I felt I stuck in there and I needed to run away like old times.

Several months for me to totally get over it. But it left such a scar in my heart and it damaged my pride.

To him, I must be a bad person who just wiped out his last hope in this country. I knew he could get up and start over but a person without the trust in life, would never fully be happy. I just took his happiness away cruelly. He started to blame me for everything and he said I treated him as a pet. It made me cry a lot. Because he denied all my cares and he left me no choice.

Love could never be itself when one held it too tight. Love was the last world for people to understand completely.

I wondered how he was sometimes. But I never tried to find him and forgive him since he insulted my parents and my family. The biggest mistake of him was to pull me away from my family.

Believe it or not (again), Sagittarius was still a sign of family. I might try to stay away from my family in order to reach my freedom. But, inside my heart, family was the last empire to defeat me. I would protect them with all efforts. Lovers would never do the same for me, only family could. This was one of the very basic for any guy who wanted to be with me.

On a souvent besoin d'un plus petit que soi...
Everyone needed someone to look down on. Like a Lion and a Rat, who would know one day that little small rat could save a life of that Lion... I was the Rat for him, how did he thank me back? By blaming me and my family. I hoped he would realize one day, life here was not easy and I was doing my best to help him.

...

This blog should not turn out this way...





2014/02/23

The Salmon's story

It was just made-up story after all. Even his name was just made up.

One fine night, after we drank together, he became the main character of the story. Too many troubles came after it; however, I loved it until the end.

Salmon was just an ordinary guy who rather remained silent than talked as much as me. Salmon wore the glasses, which made him even more attractive. The tall shadow of him scared me sometimes and his voice bothered me even more.

We rarely talked after rumors spreading about us. Days by days, I had waited for him. Somehow I thought he deserved more than that. But I didn't dare to tell him more about me.
The day he held my shoulder on the street, it was so warm and that moment somehow lasted long in my heart. I finally found someone I could let myself trust in. Only problem was he didn't know that.

Salmon was always in bad luck of his career, which made him upset secretly. Salmon and his stories always caused the saddest song in my heart. And I wished I could share my luck with him. I wished to have another day he held my shoulder again...

People said, if you loved someone, you should not hesitate to express your affections or someone would take that person away before you knew. Somehow, I felt sorry that I did it to Salmon's puppy lover. And because of that, I could never admit how much I liked him.

The Salmon's story continued in such a painful way.

Maybe... when he found his lover, I would tell him that I used to love him as well.

2014/02/19

When I look upon the stars, I will think of him for awhile..

How many 'him' have passed by? Suddenly I feel like a bus stop in my relationships. People keep being here, and being gone. Only different is I haven't sold any ticket.

I feel hurt inside a bit. And I feel a bit teary as well.

I looked for a song to listen tonight. "To the moon and back" from Savage Garden was an accident and I could only repeat it non-stop.

Until now I still cannot define the relationship between Salmon and me. Was it a bit alike love? Or was it just my wrong perception? I didn't like him that much. I just only knew, he was a good guy that I shouldn't miss. In the end, I have hurt both.

"All her hopes on the stars
What a pleasant dream..."
Sigh... Can I just have the last train and go on a journey with the right person? Sitting beside him must be really sweet. I want to smile at him and say "Hi, I thought I would be the only one taking this."

I wish for a crash and it should be enough to burn me into the flame. I cannot have my fierce heart any more. Cannot be the person who always pick up the phone and give you the call. Cannot be the person who have waited for your call hopelessly.


2014/02/16

A year after that...

Accidentally I saw the pictures of Valentine's Day last year, all I could say were how pretty I looked in those. I couldn't say I was happy with who-had-gone that time because I wasn't happy.

Reading back what I had written about us was shameful. I couldn't continue that dreamy story. We broke up and I had moved on easily.

A girl like me could fall in and out of love easily. And when I fell in love, it became my priority and I automatically imagined of my ideal guy. Because of that, I felt disappointed after and all my feelings toward that person disappeared.

Lately I had fallen for another guy. When I recognized I liked him, it had been more than 9 months already. And it took me awhile to confess. Of course, he denied. I couldn't stop thinking of the reason why then I realized that I was too hurry and I was too late as well. Actually, he had given me many chances and I refused to take it as my heart wasn't with him that time. I didn't want but still felt regretful. And the day when I got too angry, I started a very moody conversation with him. This caused him to stay away from me right before the Valentine's Day. I could only say, we didn't mean to be together. Another thing made me regret of this was I had lost two of the persons I could trust at my workplace. Somehow I hurt that sweet girl as well when I stepped into the trap. I am sorry.

I'm not even sure when I can get over this. But this one-way feeling is the best I can do right now. In my eyes, he is still a guy who deserves someone better, like that sweet girl. All I can do is hoping, my fault will become another chance for them to start talking again. And hopefully, they will be back together? That seems to be the only way to get me over him.

Sagittarius girl, so silly and so immature. It is February already, and how my future-husband can find me to put me into the next stage of the life?

Valentine's Day this year, became even bitter than last year.
So sad...