Tôi, 30.
Một ngày mưa bỗng không còn lãng mạn.
Nhìn tấm hình của một cô bé đang học dưới mái trường năm xưa tôi đã từng mài mòn 3 năm tuổi xanh, tôi nhận ra mình đã là một quá khứ không thể lập lại. Tôi nhận ra, lứa bạn năm xưa tôi đã từng 'ngờ vực' liệu chúng tôi có thể tự chăm sóc bản thân, liệu chúng tôi có thể có một sự nghiệp riêng, liệu chúng tôi có thể chăm lo cho gia đình... nay đã hoàn toàn trưởng thành. Một số không hề ít đã lấy vợ, lấy chồng, ẵm bồng vài ba đứa con. Chỉ còn sót lại tôi, .... không chịu lớn.
Tôi, nghiện ở cơ quan, nhất là những khi không quá đông người.
Thứ bảy cũng đi làm, ngay cả khi không phải trực. Thường xuyên đến độ bạn bè tôi mặc định rằng, cơ quan tôi thứ bảy vẫn làm việc bình thường. Chưa kể ngày thường, ra về là khi trăng đã lặng lẽ giăng đèn. Thế là hơn một tháng nay, tôi phải cố gắng, không đi làm vào ngày thứ
bảy và đi làm về sớm hơn thường lệ. Mặc kệ cho việc không thể kết sổ kế toán. Mặc kệ cho việc hồ sơ tồn đọng.
Tôi, không quen chăm sóc vẻ bề ngoài.
Phấn son là do tâm trạng, vui thì rạng rỡ, buồn thì khỏi bận tâm. Rất thất thường trong việc giữ gìn hình ảnh để sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ bất chợt. Quần áo cũng chỉ cốt phải thoải mái. Cố gắng lắm thì được vài ba tuần thì lại đâu vào đấy. Đẹp không phải là một tiêu chí bắt buộc để lao ra đường.
Tôi, rất nhiều lần, say nắng, cảm nắng.
Như hôm nay, chỉ có một nụ cười mà ngất ngây cả buổi. Đâu có cần phải yêu một ai đó thật nhiều để yêu đời hơn. Chỉ cần một cơn gió nhẹ là mát rượi tâm hồn ngay. Không phải là không có một ai đó để nghĩ đến hay để yêu, nhưng khi yêu một ai đó quá nhiều, thật sự rất mệt mỏi. Bản tính là tôi luôn quan tâm thật nhiều, mà phải nói là, 'làm quá' lên cái sự quan tâm, cho nên thông thường, con người ta thường giở chứng khi quá thừa mứa. Rốt cuộc là tôi lại cảm giác buồn bực, bất lực và buông. Cho nên, đối với tôi, những cơn say nắng lại còn đáng giá hơn cả một mối quan hệ nghiêm túc.
Tôi, rất dễ kích động.
Cơn giận đến rất nhanh, bùng phát như muốn thiêu rụi tất cả rồi tự nó lại tắt ngóm ngay trước cả khi mọi người kịp cảm nhận cơn giận của tôi. Tôi thường phát ngôn thiếu suy nghĩ và rồi lại quên mất mình đã vừa vô ý.
Tôi, thường rất mau chán.
Đôi lúc thèm ăn một món gì đó, tôi thường ăn liên tục không ngừng nghỉ rồi ngưng hẳn việc ăn sau mỗi lần tập trung quá sức vào một ăn nào đó. Do đó, cân nặng rất thất thường. Trạng thái 'chán' không chỉ dừng ở việc ăn mà đôi khi nó còn lan tỏa sang cả việc chăm sóc tinh thần. Nghĩa là, sẽ có những khoảng thời gian tôi trở nên 'tự kỷ' mà ngừng mọi cuộc gặp gỡ, ăn chơi.
Tôi, 30.
Tôi tự cho mình cái quyền suy nghĩ áp đảo những người xung quanh. Tôi có kinh nghiệm, tôi đúc kết chúng từ những tháng ngày 'ngây thơ' của thưở đi học hay của những năm đầu tiên bước chân vào nghề nghiệp hiện tại. Một trò rất xấu nhưng đôi khi lại đủ tốt để bảo vệ bản thân trước những kẻ khác. Thật ra thì cũng rất nhiều người mang cùng tật xấu với tôi.
Tôi, vẫn ham học.
Có quá nhiều thứ tôi muốn được học, được quan sát, được trải nghiệm. Tôi muốn lao vào học thay vì hùng hục đi làm. Vì học, dù sao vẫn vui hơn rất nhiều.
Tôi, ghét những thứ giả tạo.
Tỉ như cái việc xin nghỉ phép nhà có việc rồi facebook post ầm ầm lên tường nhà những hình ảnh ăn chơi nhảy múa đàn đúm. Hay tỉ như cái việc 'chị không biết' để rồi ngang nhiên làm luôn cả việc của người khác. Thể loại bẩn tính là nhất quyết không giao lưu.
Tôi, vẫn sến súa nghe nhạc tình cảm.
Chẳng những thế còn tua nhiều lần rồi lẩm bẩm hát theo. Sến bao gồm luôn cả việc đọc, xem, nghe các thể loại 'lãng mạn', 'ngôn tình', 'kiều diễm' nhưng sến không thấm nổi vào người.
Tôi, có một mong muốn nhỏ nhoi.
Anh, không nhất thiết phải là của tôi. Nhưng khi đang là của tôi, thì cần có một sự tôn trọng. Mọi việc tôi đều có thể chấp nhận được, miễn là anh luôn thành thật, thẳng thắn. Sau, có thể chỉ còn là người dưng, nhưng có được sự tôn trọng của anh, chắc chắn rồi tôi sẽ mau chóng lấy lại tinh thần, và anh, lại là một người bạn.
30 lần thứ nhất.
Bắt đầu hơi khó tính.
Trở nên đa nghi.
Có một sự kiêu nhẹ.
Và có một sự 'iu' nhẹ.
Hy vọng khi chính thức có tuổi, tôi sẽ không còn phải tự than phiền về bản thân nhiều như thế này nữa.
Càng lớn cần phải càng rộng lượng, thoải mái.
Có làm được không ta?
2014/05/28
2014/05/25
Thích ai, có quan trọng không?
Đừng cố ép mình để rồi tự mình lại dằn vặt bản thân.
Khi không vui thì cứ hãy tự ôm lấy mình.
Thích một ai đó không hề khó,
Nhưng để tiếp tục nghiêm túc với ý định của bản thân thì cần phải biết chấp nhận điểm dừng không như mong muốn.
Em nghĩ là mình đã làm một điều rất dở hơi để giải trí.
Nhưng thôi không sao.
Em bỏ qua được.
Chỉ cần cho mình một lý do: Anh không hề mong muốn điều này.
Khi không vui thì cứ hãy tự ôm lấy mình.
Thích một ai đó không hề khó,
Nhưng để tiếp tục nghiêm túc với ý định của bản thân thì cần phải biết chấp nhận điểm dừng không như mong muốn.
Em nghĩ là mình đã làm một điều rất dở hơi để giải trí.
Nhưng thôi không sao.
Em bỏ qua được.
Chỉ cần cho mình một lý do: Anh không hề mong muốn điều này.
Đau buồn có ích lợi chi?
Em quan tâm thật nhiều. Em rất quan tâm.
Và em tự thấy mình ngu ngốc.
Có lẽ em cần biến mất khỏi facebook một thời gian.
Em đang tự làm khổ bản thân.
Anh chỉ biết nỗi buồn của anh.
Em chỉ biết nỗi buồn của anh.
Và em quên mất rằng em cũng đang bị tổn thương.
Rồi khi mọi việc trở nên quá sức.
Em chỉ biết bùng nổ cảm xúc, và biến mất.
Và em biết rõ, anh sẽ chẳng quan tâm nhiều hơn.
Cũng như Cá Hồi.
Thật đau lòng khi em phải dừng bước, rời xa.
"Có chút bối rối chạm tay anh rồi
Vì anh đang mơ giấc dịu dàng
Có chút tan vỡ chạm môi anh rồi
Vì em yêu ( chỉ ) yêu mùa ghé thôi
Có chút thương nhớ làn môi nhẹ nhàng
Khi em yên say trong giấc
Có chút yêu dấu chỉ là mơ mộng thôi
Vì anh luôn mong đc có em
Đk
Người nói yêu anh đi, người nói thương anh đi
Để cho con tim này đừng ngóng trông hao gầy
Hãy đến bên anh đi, để cho tình trọn vẹn chúng ta
Vì nơi con tim này luôn có , tình yêu dấu kín cùng thương nhớ.....cho em.
Có chút bối rối, có chút tan vỡ
Có chút thương nhớ tình ai
Người hỡi đến bên anh này, nói yêu mình anh thôi
Để cho lòng anh thoả nhớ mong"
Sẽ nghe đi nghe lại, để tự tỉnh.
Và em tự thấy mình ngu ngốc.
Có lẽ em cần biến mất khỏi facebook một thời gian.
Em đang tự làm khổ bản thân.
Anh chỉ biết nỗi buồn của anh.
Em chỉ biết nỗi buồn của anh.
Và em quên mất rằng em cũng đang bị tổn thương.
Rồi khi mọi việc trở nên quá sức.
Em chỉ biết bùng nổ cảm xúc, và biến mất.
Và em biết rõ, anh sẽ chẳng quan tâm nhiều hơn.
Cũng như Cá Hồi.
Thật đau lòng khi em phải dừng bước, rời xa.
"Có chút bối rối chạm tay anh rồi
Vì anh đang mơ giấc dịu dàng
Có chút tan vỡ chạm môi anh rồi
Vì em yêu ( chỉ ) yêu mùa ghé thôi
Có chút thương nhớ làn môi nhẹ nhàng
Khi em yên say trong giấc
Có chút yêu dấu chỉ là mơ mộng thôi
Vì anh luôn mong đc có em
Đk
Người nói yêu anh đi, người nói thương anh đi
Để cho con tim này đừng ngóng trông hao gầy
Hãy đến bên anh đi, để cho tình trọn vẹn chúng ta
Vì nơi con tim này luôn có , tình yêu dấu kín cùng thương nhớ.....cho em.
Có chút bối rối, có chút tan vỡ
Có chút thương nhớ tình ai
Người hỡi đến bên anh này, nói yêu mình anh thôi
Để cho lòng anh thoả nhớ mong"
Sẽ nghe đi nghe lại, để tự tỉnh.
2014/05/20
Sao tự làm mình đau?
Sự xuất hiện của mình là vô lý.
Chỉ có thể hiện diện như một cô em gái, không hơn, không kém.
Nhanh hay mau không là vấn đề. Vấn đề là... không hề liên quan đến mình.
Chị và anh là của nhau.
Chỉ là một chút hiểu lầm sẽ sớm giải quyết thôi.
Đừng là kẻ phá bĩnh như lần trước.
Lấy gì để tranh giành?
Đừng lôi kéo sự quan tâm chú ý...
Cơn mưa ngang qua...
Nhớ chưa?
Chỉ có thể hiện diện như một cô em gái, không hơn, không kém.
Nhanh hay mau không là vấn đề. Vấn đề là... không hề liên quan đến mình.
Chị và anh là của nhau.
Chỉ là một chút hiểu lầm sẽ sớm giải quyết thôi.
Đừng là kẻ phá bĩnh như lần trước.
Lấy gì để tranh giành?
Đừng lôi kéo sự quan tâm chú ý...
Cơn mưa ngang qua...
Nhớ chưa?
2014/05/18
Pinky is the new princess
After Bin, I couldn't dare to have any new dog until today.
I got Pinky, a female English Cocker born on April 03. Pinky had her name after she got to hide under my friend's pink T-shirt. In order to wish her a wealthy life, we decided to call her Pinky.
Pinky was actually white, with 2 brown ears, 2 panda-alike brown eyes and a sneak-peak brownish dot on her tail. Overall, she was cute with long eyelashes. She was quite lively after a day watching her. She was also a bit lousy but it was ok as she didn't cry whole day.
I got to make her wait a bit before eating. Just her first day so I didn't dare to let her eat much. Water was also clean from bottle.
I got Pinky not to replace Bin, as there would be no other dog could do. She was always with me. She always had me in her heart. And I did too, had her in my heart.
Pinky was actually, for my nephew to grow up with. But she was under my care at the moment.
Pinky was smart one. She recognized her name and she obeyed the law of "owner and dog" a bit. Was good process for her first day. As soon as I put her in the cage, she started crying. However, within 5 mins, she stopped and fell a sleep. Such a well-manner girl.
Some notice:
1. She still peed everywhere.
2. She needed another shot with 10 days.
I got Pinky, a female English Cocker born on April 03. Pinky had her name after she got to hide under my friend's pink T-shirt. In order to wish her a wealthy life, we decided to call her Pinky.
Pinky was actually white, with 2 brown ears, 2 panda-alike brown eyes and a sneak-peak brownish dot on her tail. Overall, she was cute with long eyelashes. She was quite lively after a day watching her. She was also a bit lousy but it was ok as she didn't cry whole day.
I got to make her wait a bit before eating. Just her first day so I didn't dare to let her eat much. Water was also clean from bottle.
I got Pinky not to replace Bin, as there would be no other dog could do. She was always with me. She always had me in her heart. And I did too, had her in my heart.
Pinky was actually, for my nephew to grow up with. But she was under my care at the moment.
Pinky was smart one. She recognized her name and she obeyed the law of "owner and dog" a bit. Was good process for her first day. As soon as I put her in the cage, she started crying. However, within 5 mins, she stopped and fell a sleep. Such a well-manner girl.
Some notice:
1. She still peed everywhere.
2. She needed another shot with 10 days.
2014/05/09
Sự cựa mình nhẹ để sống nhiều hơn.
Sau những ngày rấm rứt muốn viết mà mãi không thể có một bài ra hồn, mình đã nhận ra một điều rất tuyệt vời: Đời không chỉ có tình yêu của mình với một gã trai, đời cho mình nhiều suy nghĩ hơn thế.
Hôm nay có vài câu chuyện mình để mình ghi nhớ, (nhưng không thể tham quá mà viết hết) nên vắn tắt vài dòng thôi.
* Thứ nhất, lãnh đạo công ty TNHH Pia Toàn Cầu đã bỏ trốn, mất tích. Đã từng đăng ký tờ khai cho công ty này, không thuộc dạng thường xuyên nhưng nhớ rất rõ. Lượng tờ khai rất rất ít, công ty hoạt động rất cầm chừng nhưng chưa từng một lần nghe ai cảnh báo gì. Chỉ có mình thì luôn nghĩ, lượng tờ khai như vậy thì doanh thu sao đủ để bảo đảm hoạt động kinh doanh.
Đoạn này viết tiếng Anh cho dễ: With very few of declaration papers, almost didn't import materials but exporting activities were limited one or two papers per month, clearly, there wasn't enough to cover the operation activities. Now the board has been escaped to Korea, leaving behind 400 workers with no salary.
May mắn là người cho thuê đất đã tốt bụng giữ lại xưởng máy và bỏ một số tiền không hề nhỏ để trả lương và đưa xưởng vào hoạt động trở lại. Một hành động sẽ gắn kết con người này với hơn 400 con người còn lại. Một công ty trong nước, bé nhỏ con con. Hy vọng ông sẽ bằng cách nào đó, tìm ra một hướng đi lâu dài cho công ty Sumit này, chứ không chỉ dừng lại là một hành động 'anh hùng'. Sẽ khó, nhưng rất đáng để chờ đợi và hy vọng.
* Thứ hai, chuyện cướp giật ở thành phố này. Bản thân mình cũng đã từng bị theo dõi, nhưng may mắn chưa bao giờ bị chèn ép cho té xe hay giật dây chuyền, bóp xách gì để bị thương. Nhưng cảm giác tim đập thình thịch thì không thể quên được. 10h tối, gần ngay trung tâm, đi cùng 1 xe khác, nhưng vẫn bị 1 xe dò theo. May mắn là mình găp đèn đỏ nên dừng luôn. Vậy mà bọn đó vẫn dừng xe bên kia ngã tư để đợi. Mình dừng đèn đỏ rồi bảo con bạn, đợi đèn xanh mà rẽ phải sang phía Điện Biên Phủ, vì đường này vẫn hay có công an.
Đọc những tin dàn cảnh cướp xe mà hoang mang nhiều hơn về sự an toàn của mình và xã hội này. Sự giáo dục thật sự đã thất bại. Nhận thức của con người ngày càng kém. Những người như mình đặc biệt trở nên rất bất lực. Có học thức nhưng rất sợ phải hành động, phải suy nghĩ. Tại sao? Một nhóm thế hệ rất 'nhát' và thiếu tính gắn kết với các nhóm khác. Mình cảm nhận rõ sự cô lập trong suy nghĩ và sự sợ hãi của bản thân.
* Thứ ba, câu chuyện về Singapore, một đất nước phát triển và văn minh. Con người nơi đây mình không biết rõ, chỉ biết rằng Keikoh là người Singapore và là bạn tốt của mình. Nên qua bạn, mình thấy Singapore thân thiện và trong sáng. Rất nhiều bài báo đã chỉ ra rằng người Singapore rất bất hạnh. Họ là những cá thể ham làm, ham học nhưng lại rất ích kỷ. Họ mất tính cộng đồng. Họ vô cảm. Nghe sao đáng buồn quá.
Nhưng sự thật, là đất nước mình cũng đang trở mình như thế. Thế nên mới có câu chuyện 1 để thành một chuyện cổ tích giữa đời thường và câu chuyện 2 để ghi nhớ sự phũ phàng của cuộc đời này.
* Thứ tư, câu chuyện ngày ốm nhẹ, ở nhà. Một bát cháo của bố thôi là con sẽ khỏe lại. Vì tinh thần con vẫn luôn thuộc loại, nghỉ ngơi một ngày để bật dậy, mạnh mẽ hơn. Có điều, con gái bố mẹ thừa hưởng một nền giáo dục không hoàn chỉnh, có nhận thức về bản thân và vai trò của bản thân đối với gia đình và xã hội nhưng mọi điều đó vẫn không bằng được niềm vui, nỗi buồn của cá nhân.
* Thật ra, ở một mình không hẳn là tệ. Nhưng sao lại rất sợ cảm giác phải tận hưởng niềm vui một mình. Định kiến của xã hội vẫn rất nặng nề và mình thật ra thì chưa đủ bản lĩnh.
Hôm nay có vài câu chuyện mình để mình ghi nhớ, (nhưng không thể tham quá mà viết hết) nên vắn tắt vài dòng thôi.
* Thứ nhất, lãnh đạo công ty TNHH Pia Toàn Cầu đã bỏ trốn, mất tích. Đã từng đăng ký tờ khai cho công ty này, không thuộc dạng thường xuyên nhưng nhớ rất rõ. Lượng tờ khai rất rất ít, công ty hoạt động rất cầm chừng nhưng chưa từng một lần nghe ai cảnh báo gì. Chỉ có mình thì luôn nghĩ, lượng tờ khai như vậy thì doanh thu sao đủ để bảo đảm hoạt động kinh doanh.
Đoạn này viết tiếng Anh cho dễ: With very few of declaration papers, almost didn't import materials but exporting activities were limited one or two papers per month, clearly, there wasn't enough to cover the operation activities. Now the board has been escaped to Korea, leaving behind 400 workers with no salary.
May mắn là người cho thuê đất đã tốt bụng giữ lại xưởng máy và bỏ một số tiền không hề nhỏ để trả lương và đưa xưởng vào hoạt động trở lại. Một hành động sẽ gắn kết con người này với hơn 400 con người còn lại. Một công ty trong nước, bé nhỏ con con. Hy vọng ông sẽ bằng cách nào đó, tìm ra một hướng đi lâu dài cho công ty Sumit này, chứ không chỉ dừng lại là một hành động 'anh hùng'. Sẽ khó, nhưng rất đáng để chờ đợi và hy vọng.
* Thứ hai, chuyện cướp giật ở thành phố này. Bản thân mình cũng đã từng bị theo dõi, nhưng may mắn chưa bao giờ bị chèn ép cho té xe hay giật dây chuyền, bóp xách gì để bị thương. Nhưng cảm giác tim đập thình thịch thì không thể quên được. 10h tối, gần ngay trung tâm, đi cùng 1 xe khác, nhưng vẫn bị 1 xe dò theo. May mắn là mình găp đèn đỏ nên dừng luôn. Vậy mà bọn đó vẫn dừng xe bên kia ngã tư để đợi. Mình dừng đèn đỏ rồi bảo con bạn, đợi đèn xanh mà rẽ phải sang phía Điện Biên Phủ, vì đường này vẫn hay có công an.
Đọc những tin dàn cảnh cướp xe mà hoang mang nhiều hơn về sự an toàn của mình và xã hội này. Sự giáo dục thật sự đã thất bại. Nhận thức của con người ngày càng kém. Những người như mình đặc biệt trở nên rất bất lực. Có học thức nhưng rất sợ phải hành động, phải suy nghĩ. Tại sao? Một nhóm thế hệ rất 'nhát' và thiếu tính gắn kết với các nhóm khác. Mình cảm nhận rõ sự cô lập trong suy nghĩ và sự sợ hãi của bản thân.
* Thứ ba, câu chuyện về Singapore, một đất nước phát triển và văn minh. Con người nơi đây mình không biết rõ, chỉ biết rằng Keikoh là người Singapore và là bạn tốt của mình. Nên qua bạn, mình thấy Singapore thân thiện và trong sáng. Rất nhiều bài báo đã chỉ ra rằng người Singapore rất bất hạnh. Họ là những cá thể ham làm, ham học nhưng lại rất ích kỷ. Họ mất tính cộng đồng. Họ vô cảm. Nghe sao đáng buồn quá.
Nhưng sự thật, là đất nước mình cũng đang trở mình như thế. Thế nên mới có câu chuyện 1 để thành một chuyện cổ tích giữa đời thường và câu chuyện 2 để ghi nhớ sự phũ phàng của cuộc đời này.
* Thứ tư, câu chuyện ngày ốm nhẹ, ở nhà. Một bát cháo của bố thôi là con sẽ khỏe lại. Vì tinh thần con vẫn luôn thuộc loại, nghỉ ngơi một ngày để bật dậy, mạnh mẽ hơn. Có điều, con gái bố mẹ thừa hưởng một nền giáo dục không hoàn chỉnh, có nhận thức về bản thân và vai trò của bản thân đối với gia đình và xã hội nhưng mọi điều đó vẫn không bằng được niềm vui, nỗi buồn của cá nhân.
* Thật ra, ở một mình không hẳn là tệ. Nhưng sao lại rất sợ cảm giác phải tận hưởng niềm vui một mình. Định kiến của xã hội vẫn rất nặng nề và mình thật ra thì chưa đủ bản lĩnh.
2014/05/04
Chị
Điều thứ nhất, phải nhớ hai điều quan trọng: Cún là con ai, và chị là con ai.
Trách nhiệm của chị là phải nuôi nấng, dạy dỗ Cún. Đó không phải là công việc của mẹ chị, và cũng không phải là công việc của tôi. Chúng tôi chỉ hỗ trợ khi chúng tôi có thời gian rảnh.
Bổn phận của chị là chăm sóc mẹ, đây là việc làm của một người con, chị có thể không làm nhưng đừng làm phiền mẹ, đặc biệt là khi mẹ đau ốm. Chị đã mua thuốc, đã đi khám bệnh cùng mẹ được ngày nào chưa?
Điều thứ hai, phải nhớ thật kỹ điều này: Chị là người mẹ độc thân.
Tôi không quan tâm vì sao chị lại trở thành một người mẹ độc thân. Tôi chỉ quan tâm chị là một người mẹ độc thân như thế nào. Chị tự thấy mình đã làm điều ấy như thế nào?
Điều thứ ba, không quan trọng lắm nếu so với hai điều trên, tôi, dù có như thế nào, cũng là em gái của chị.
Không thể dựa dẫm vào thu nhập của tôi để đòi hỏi tôi phải có trách nhiệm chăm lo cho cháu tôi - thằng Cún và chăm lo cho cả chị. Thật vô lý khi tôi phải chăm lo cho một người đã quá tuổi vị thành niên nào khác mà không phải là bản thân mình. Tôi có cuộc sống của mình, tôi cần có không gian của riêng mình, tôi phải tìm kiếm hạnh phúc và niềm vui của mình.
Nếu chị hiểu được ba điều trên, tôi nghĩ tôi cũng sẽ yêu thương chị một cách tự nguyện nhiều hơn nữa...
My sister.
There are a few important things I want to say to you, my sister.
First of all, I need you to remember the most important questions: Cún is whose son and whose daughter you are.
Your responsibility is to raise up the kid with 24/7 of your time. He is your son. It is not your mom's job and it is not my job either. We only support when we have spare time.
Your duty is to take care of your mom. This is the thing a daughter should do. You might not enjoy it but at least, do not bother mom, especially when she is sick. Have you ever spent any of your penny to buy medicine for mom? Have you ever paid a visit to hospital with her?
Secondly, you have to remember this carefully, you are a single mom.
I don't care how you turn into a single mom but it is the fact. So, I only care of how you have been doing as a single mom. How do you feel about it?
Last but not least, well, actually not as important as those above. Nevertheless, I am just your sister.
You cannot depend on my income to request me a duty to take care of you and your son. It is nonsense that I have to take care of another person who has already been over 18 years old but myself. I have my own life, I need my own space, I need to look for my happiness.
If you could understand those, I believed I would love you more unconditionally...
Trách nhiệm của chị là phải nuôi nấng, dạy dỗ Cún. Đó không phải là công việc của mẹ chị, và cũng không phải là công việc của tôi. Chúng tôi chỉ hỗ trợ khi chúng tôi có thời gian rảnh.
Bổn phận của chị là chăm sóc mẹ, đây là việc làm của một người con, chị có thể không làm nhưng đừng làm phiền mẹ, đặc biệt là khi mẹ đau ốm. Chị đã mua thuốc, đã đi khám bệnh cùng mẹ được ngày nào chưa?
Điều thứ hai, phải nhớ thật kỹ điều này: Chị là người mẹ độc thân.
Tôi không quan tâm vì sao chị lại trở thành một người mẹ độc thân. Tôi chỉ quan tâm chị là một người mẹ độc thân như thế nào. Chị tự thấy mình đã làm điều ấy như thế nào?
Điều thứ ba, không quan trọng lắm nếu so với hai điều trên, tôi, dù có như thế nào, cũng là em gái của chị.
Không thể dựa dẫm vào thu nhập của tôi để đòi hỏi tôi phải có trách nhiệm chăm lo cho cháu tôi - thằng Cún và chăm lo cho cả chị. Thật vô lý khi tôi phải chăm lo cho một người đã quá tuổi vị thành niên nào khác mà không phải là bản thân mình. Tôi có cuộc sống của mình, tôi cần có không gian của riêng mình, tôi phải tìm kiếm hạnh phúc và niềm vui của mình.
Nếu chị hiểu được ba điều trên, tôi nghĩ tôi cũng sẽ yêu thương chị một cách tự nguyện nhiều hơn nữa...
My sister.
There are a few important things I want to say to you, my sister.
First of all, I need you to remember the most important questions: Cún is whose son and whose daughter you are.
Your responsibility is to raise up the kid with 24/7 of your time. He is your son. It is not your mom's job and it is not my job either. We only support when we have spare time.
Your duty is to take care of your mom. This is the thing a daughter should do. You might not enjoy it but at least, do not bother mom, especially when she is sick. Have you ever spent any of your penny to buy medicine for mom? Have you ever paid a visit to hospital with her?
Secondly, you have to remember this carefully, you are a single mom.
I don't care how you turn into a single mom but it is the fact. So, I only care of how you have been doing as a single mom. How do you feel about it?
Last but not least, well, actually not as important as those above. Nevertheless, I am just your sister.
You cannot depend on my income to request me a duty to take care of you and your son. It is nonsense that I have to take care of another person who has already been over 18 years old but myself. I have my own life, I need my own space, I need to look for my happiness.
If you could understand those, I believed I would love you more unconditionally...
2014/05/03
Don't burn self...
The trouble is not really in being alone, it's being lonely. One can be
lonely in the midst of a crowd, don't you think?"
Christine Feehan
Self is kind of stupid...
Need to stop and stay away.
Before I start destroying self again..
Self is kind of stupid...
Need to stop and stay away.
Before I start destroying self again..
Subscribe to:
Posts (Atom)