Chắc anh đã quên rồi...
Vậy mà em vẫn đợi... một cành hồng từ ai kia...
Thật sự tủi thân khi so với cô ấy...
Có lẽ anh cũng yêu... chỉ là đã không như cách anh đã từng yêu...
Đừng trông đợi quá nhiều...
2014/11/27
2014/11/19
Am I worth to be loved?
Have not asked for any special handle with care.
My fragile heart has been crashed and burnt
I'm sorry for crying this much but it is to show how much I feel painful inside.
Sometimes whose faults just don't matter as your hug can seal my scars.
Sleeping next to you peacefully is the only wish I secretly dare to think of so far.
Is it too much to ask from you?
My fragile heart has been crashed and burnt
I'm sorry for crying this much but it is to show how much I feel painful inside.
Sometimes whose faults just don't matter as your hug can seal my scars.
Sleeping next to you peacefully is the only wish I secretly dare to think of so far.
Is it too much to ask from you?
2014/11/12
Just leave me that blank
A need of being away has been threatening this relationship for awhile.
I wonder if he can read the sign.
I get too emotional and oversensitive.
I need his tight hug but at the same time, I feel to push him away.
Fighting inside my head.
Is he the one?
Isn't he?
I just want to cry again.
On the street and alone, I miss him much.
Inside my room, being alone, I miss him more.
But I don't want to face him.
We run out of understanding, sharing and thinking for each other.
Don't you feel tired?
We don't talk much for awhile.
And I long for the real conversation.
...
I wonder if he can read the sign.
I get too emotional and oversensitive.
I need his tight hug but at the same time, I feel to push him away.
Fighting inside my head.
Is he the one?
Isn't he?
I just want to cry again.
On the street and alone, I miss him much.
Inside my room, being alone, I miss him more.
But I don't want to face him.
We run out of understanding, sharing and thinking for each other.
Don't you feel tired?
We don't talk much for awhile.
And I long for the real conversation.
...
2014/11/11
Places where you used to live
Younger years of life, when I hadn't yet known about you.
Strangers and places I hadn't been.
A boy that years away had to live far away from home.
I'd imagined how lonely it was for him.
He told me about his first time of sex, with a Chinese girl he randomly met in school.
Briefly but enough for me to know what he was thirsty of.
Life couldn't be too easy when it was too boring.
Other times he'd made love secretly from his friends.
I felt very strange of the way he'd lived.
At the same time, I felt strongly connected with him...
My love for him wasn't so stable.
Sometimes lots of love, other times, lots of hate.
Even lost my faith.
Years when you were not around, I couldn't reach all details
Only yearning for a chance to once being there as well.
...
Strangers and places I hadn't been.
A boy that years away had to live far away from home.
I'd imagined how lonely it was for him.
He told me about his first time of sex, with a Chinese girl he randomly met in school.
Briefly but enough for me to know what he was thirsty of.
Life couldn't be too easy when it was too boring.
Other times he'd made love secretly from his friends.
I felt very strange of the way he'd lived.
At the same time, I felt strongly connected with him...
My love for him wasn't so stable.
Sometimes lots of love, other times, lots of hate.
Even lost my faith.
Years when you were not around, I couldn't reach all details
Only yearning for a chance to once being there as well.
...
2014/11/10
Anh có phải là người đàn ông của đời em?
Thái độ của anh khi nhận được tin không khác gì lần trước là mấy...
Em thật sự, thất vọng.
Chỉ cần không quan hệ nữa là được.
Vậy đi.
Em không phiền đến anh nữa.
Em thật sự, thất vọng.
Chỉ cần không quan hệ nữa là được.
Vậy đi.
Em không phiền đến anh nữa.
2014/11/04
Waste of time
I am not sure of what you are thinking now
But I know that I do miss you
And I know that I don't want to see you
I've been wasting my time crying about you
I've been wasting my time blaming myself
Isn't it you are supposed to keep your promise to never make me cry?
Why can't you just hold me tight?
Why can't you just listen to me?
Why did you request me not to keep in touch in any way?
Then why did you keep texting to me?
Are you playing with my heart?
Are you seriously enjoying it?
Why can't you just say that you miss me?
Lots of things you could do to make me smile
But you refused as it would waste your time, and your money.
I don't know what else I can expect from you....
But I know that I do miss you
And I know that I don't want to see you
I've been wasting my time crying about you
I've been wasting my time blaming myself
Isn't it you are supposed to keep your promise to never make me cry?
Why can't you just hold me tight?
Why can't you just listen to me?
Why did you request me not to keep in touch in any way?
Then why did you keep texting to me?
Are you playing with my heart?
Are you seriously enjoying it?
Why can't you just say that you miss me?
Lots of things you could do to make me smile
But you refused as it would waste your time, and your money.
I don't know what else I can expect from you....
2014/11/03
Buồn anh...
Anh bảo hôm qua em đã giận rồi, thì coi như đến phiên anh giận, thử đổi vị trí để xem cảm giác như thế nào...
Em cảm giác thật sự thất vọng về anh.
Anh có đổi như thế nào đi nữa anh cũng sẽ không thể hiểu được sự cô đơn em đã phải trải qua khi em uống thuốc. Em chỉ mong anh sẽ ngồi cạnh bên giường và nắm chặt tay em. Nhưng lần nào mở mắt ra em cũng thấy anh đang xem tin tức, đọc sách báo. Một mình em vật vã với từng cơn đau.
Em giận anh là vì thế. Trận đấu bóng quan trọng đến mức nào để anh không nhìn thấy em ở sau lưng anh cố gắng bước theo anh? Chân em vốn đã từng một lần gẫy, anh cho rằng em thích đi bộ như thế lắm sao? Chân em giờ đang đau lắm, anh có biết không?
Anh chỉ biết giận là sẽ không nghe điện thoại, không đọc tin nhắn. Anh chỉ biết anh cần phải cho em cảm giác này để em sẽ không xử sự như vậy thêm lần nào nữa.
Anh có đủ khoan dung với người con gái anh yêu không?
Em thà rằng một mình em mà em vẫn giữ lại đứa bé. Em thật sự rất hối hận. Em đã sai rồi....
Em cảm giác thật sự thất vọng về anh.
Anh có đổi như thế nào đi nữa anh cũng sẽ không thể hiểu được sự cô đơn em đã phải trải qua khi em uống thuốc. Em chỉ mong anh sẽ ngồi cạnh bên giường và nắm chặt tay em. Nhưng lần nào mở mắt ra em cũng thấy anh đang xem tin tức, đọc sách báo. Một mình em vật vã với từng cơn đau.
Em giận anh là vì thế. Trận đấu bóng quan trọng đến mức nào để anh không nhìn thấy em ở sau lưng anh cố gắng bước theo anh? Chân em vốn đã từng một lần gẫy, anh cho rằng em thích đi bộ như thế lắm sao? Chân em giờ đang đau lắm, anh có biết không?
Anh chỉ biết giận là sẽ không nghe điện thoại, không đọc tin nhắn. Anh chỉ biết anh cần phải cho em cảm giác này để em sẽ không xử sự như vậy thêm lần nào nữa.
Anh có đủ khoan dung với người con gái anh yêu không?
Em thà rằng một mình em mà em vẫn giữ lại đứa bé. Em thật sự rất hối hận. Em đã sai rồi....
2014/11/02
Cần và Muốn
Em nói, em không cần anh quan tâm.
Vì đến ngần này tuổi rồi, cái sự cần một ai đó không còn quan trọng.
Chỉ đơn giản, là muốn có được sự quan tâm của anh.
Em nói, em không cần anh đưa về.
Vì ở thời buổi này, khi gọi một chiếc taxi còn dễ hơn ăn kẹo, người ta đâu cần có ai đó đón đưa.
Chỉ đơn giản, là muốn ngồi phía sau xe, ôm chầm lấy một ai đó, rồi hôn nhẹ lên vai.
Em nói, em không cần anh hiểu.
Nhu cầu để hiểu một ai đó và có một ai đó hiểu mình, thật sự là không bao giờ đạt được.
Vì con người ta đôi lúc còn chẳng hiểu nổi bản thân mình.
Nhưng em muốn hiểu anh, và em muốn anh hiểu, để yêu nhau nhiều hơn nữa.
Và ước muốn của em,
bị bỏ mặc.
Em giận anh, em không muốn giải thích. Vì khi em nóng giận, em sẽ chỉ muốn lặng im, và muốn anh ôm chặt vào lòng.
Em giận anh, vì anh không nhận ra, thà rằng cùng anh đi bộ một quãng đường, còn hơn nằm ở nhà mỗi người một việc.
Em giận anh, vì anh chỉ nghĩ rằng, em ích kỷ chỉ muốn anh giành tất cả thời gian rảnh rỗi cho em mà không hề quan tâm đến sở thích của anh.
Em giận anh, vì anh không nhìn thấy, tay em nhức, chân em đau nhưng em vẫn luôn cười tươi và hướng về phía anh.
Cho dù giận anh đến mức nào, em cũng vẫn muốn đi cùng anh, em cũng vẫn quan tâm anh.
Đi bộ một quãng đường từ nhà anh về, không hề xa, không hề mệt chỉ cảm giác mình đang mất dần một niềm tin. Chỉ mong khi quay lại, thấy được một ai đó dõi theo.
Anh cũng không hề điện thoại để xem em đã về an toàn hay chưa.
Và anh cũng không hề muốn nghe điện thoại của em.
Đi một quãng đường để trả lại điện thoại cho anh, thậm chí anh không nhìn, và cũng chẳng cảm ơn em.
Chỉ thấy cánh cửa đóng sầm trước mặt, khi em chẳng kịp quay đi.
Em nhận ra, em muốn bên anh thật lâu... là một sai lầm.
Vì đấy không phải là điều anh đã mong muốn.
Có lẽ nếu em không liên lạc trước thì anh sẽ chẳng bao giờ tìm cách gặp em.
Thì em sẽ im lặng.
Có lãng quên thì rồi sẽ lãng quên....
Vì đến ngần này tuổi rồi, cái sự cần một ai đó không còn quan trọng.
Chỉ đơn giản, là muốn có được sự quan tâm của anh.
Em nói, em không cần anh đưa về.
Vì ở thời buổi này, khi gọi một chiếc taxi còn dễ hơn ăn kẹo, người ta đâu cần có ai đó đón đưa.
Chỉ đơn giản, là muốn ngồi phía sau xe, ôm chầm lấy một ai đó, rồi hôn nhẹ lên vai.
Em nói, em không cần anh hiểu.
Nhu cầu để hiểu một ai đó và có một ai đó hiểu mình, thật sự là không bao giờ đạt được.
Vì con người ta đôi lúc còn chẳng hiểu nổi bản thân mình.
Nhưng em muốn hiểu anh, và em muốn anh hiểu, để yêu nhau nhiều hơn nữa.
Và ước muốn của em,
bị bỏ mặc.
Em giận anh, em không muốn giải thích. Vì khi em nóng giận, em sẽ chỉ muốn lặng im, và muốn anh ôm chặt vào lòng.
Em giận anh, vì anh không nhận ra, thà rằng cùng anh đi bộ một quãng đường, còn hơn nằm ở nhà mỗi người một việc.
Em giận anh, vì anh chỉ nghĩ rằng, em ích kỷ chỉ muốn anh giành tất cả thời gian rảnh rỗi cho em mà không hề quan tâm đến sở thích của anh.
Em giận anh, vì anh không nhìn thấy, tay em nhức, chân em đau nhưng em vẫn luôn cười tươi và hướng về phía anh.
Cho dù giận anh đến mức nào, em cũng vẫn muốn đi cùng anh, em cũng vẫn quan tâm anh.
Đi bộ một quãng đường từ nhà anh về, không hề xa, không hề mệt chỉ cảm giác mình đang mất dần một niềm tin. Chỉ mong khi quay lại, thấy được một ai đó dõi theo.
Anh cũng không hề điện thoại để xem em đã về an toàn hay chưa.
Và anh cũng không hề muốn nghe điện thoại của em.
Đi một quãng đường để trả lại điện thoại cho anh, thậm chí anh không nhìn, và cũng chẳng cảm ơn em.
Chỉ thấy cánh cửa đóng sầm trước mặt, khi em chẳng kịp quay đi.
Em nhận ra, em muốn bên anh thật lâu... là một sai lầm.
Vì đấy không phải là điều anh đã mong muốn.
Có lẽ nếu em không liên lạc trước thì anh sẽ chẳng bao giờ tìm cách gặp em.
Thì em sẽ im lặng.
Có lãng quên thì rồi sẽ lãng quên....
Subscribe to:
Posts (Atom)