23h...
Nằm cạnh anh trong căn phòng nhỏ, trên chiếc giường nhỏ, và mơ.
Thảng thốt với nỗi ám ảnh rất 'của riêng em'
Một vết cắt sâu, và máu không ngừng tuôn rơi cho đến khi không còn nước mắt để khóc. Ráo hoảnh và đau đáu một vết thương.
Em ở đó, vui sướng khi có thể âm thầm quan tâm đến anh.
'Hạnh phúc của một người con gái, là có thể vì một ai đó, dẫu biết rằng mình không phải là Vua đầu bếp, nhưng vẫn cố gắng hoàn thành một món ăn.'
Và đột nhiên tiếng anh gọi khi vẫn còn ngái ngủ.
'D ơi'
Tim em ngừng một nhịp, thậm chí không kịp cảm nhận vết dao vừa cắt mạnh vào ngón tay.
Một ai đó nhìn em ái ngại. Một ai đó cố gắng tìm một miếng băng gạc.
Em chỉ có thể im lặng theo chân mình chạy đi khỏi không gian ấy.
Vết thương không đau, chỉ có tim là vụn vỡ.
Tỉnh dậy và khóc ngon lành như một đứa trẻ.
Nhận ra vòng tay anh vẫn đang ôm chặt.
Khuôn mặt đang say ngủ bỗng thật đáng ghét.
Chỉ muốn tát cho một phát vì cái tội dám gọi tên một ai khác trong giấc mơ... của em.
Nhưng rồi chỉ hôn khẽ lên má.
Rồi lại cuộn tròn trong vòng tay anh.
Ngủ ngoan như cô mèo nhỏ đỏng đảnh như cơn mưa ban chiều.
Chỉ có thể nhủ thầm,
Ra là quá khứ luôn tồn tại, và khiến hiện tại đôi lúc bấn loạn.
Chỉ là, liệu anh có nhận ra?
Mong là anh sẽ hiểu, vòng tay chỉ thật sự ấm áp khi trái tim của anh hướng về em...
2014/09/29
2014/09/21
3 tháng
3 tháng...
Đã quen với việc luôn ở bên cạnh ai đó, ăn tối cùng ai đó, nắm chặt bàn tay một ai đó và chẳng còn thời gian để nghĩ đến một ai khác.
3 tháng...
Sóng gió rất nhiều, nước mắt cũng đôi lần ngân ngấn...
Con gái lớn rồi... đã muốn có một gia đình rồi...
Bố mẹ nghĩ sao đây?
Con gái bắt đầu lại làm bố mẹ lo lắng đây...
Rồi con có được bình yên không?
3 tháng...
Bố mẹ quen dần với việc con gái ở bên cạnh một ai đó, đi đi về về cùng một ai đó... và bố mẹ chỉ có thể ở nhà ngóng con gái về mỗi tối, với một nụ cười.
Nhưng rồi sẽ có những ngày con gái về mắt đăm chiêu, môi mím chặt...
Và rồi, sẽ đến một ngày, con gái chẳng còn được về nhà mỗi tối...
Và bố mẹ sẽ lại phải ngóng trông từng buổi con gái về thăm nhà...
3 tháng rồi... bố mẹ thấy con gái có đang vui không?
Đã quen với việc luôn ở bên cạnh ai đó, ăn tối cùng ai đó, nắm chặt bàn tay một ai đó và chẳng còn thời gian để nghĩ đến một ai khác.
3 tháng...
Sóng gió rất nhiều, nước mắt cũng đôi lần ngân ngấn...
Con gái lớn rồi... đã muốn có một gia đình rồi...
Bố mẹ nghĩ sao đây?
Con gái bắt đầu lại làm bố mẹ lo lắng đây...
Rồi con có được bình yên không?
3 tháng...
Bố mẹ quen dần với việc con gái ở bên cạnh một ai đó, đi đi về về cùng một ai đó... và bố mẹ chỉ có thể ở nhà ngóng con gái về mỗi tối, với một nụ cười.
Nhưng rồi sẽ có những ngày con gái về mắt đăm chiêu, môi mím chặt...
Và rồi, sẽ đến một ngày, con gái chẳng còn được về nhà mỗi tối...
Và bố mẹ sẽ lại phải ngóng trông từng buổi con gái về thăm nhà...
3 tháng rồi... bố mẹ thấy con gái có đang vui không?
2014/09/19
Vô tình...
Đàn ông thường vô tình...
Vô tình một câu nói đùa... cũng làm đàn bà khổ sở.
Vô tình một cái quên ôm... cũng làm đàn bà tủi thân rơi nước mắt.
Anh muốn nghe gì từ những giọt nước mắt?
Cứ hãy im lặng, và ôm chặt lấy em.
Dù sao cũng đã trôi qua mất rồi.
Dù sao thì em cũng đã phải khóc thêm một lần.
Đàn ông sau khi có được những gì họ muốn, họ nghĩ đến việc thư giãn.
Đàn bà sau khi mất đi những gì họ có, họ nghĩ đến việc liệu còn gì để họ cho đi.
Anh nằm ngay xuống, say sưa với trò chơi mới.
Còn dòng nước lạnh thì xối xả vào em.
Lạnh hơn tất cả là sự vô tình.
Vậy mà buồn, tổn thương sâu sắc.
Anh vẫn không ngước lên.
Em chỉ biết ngồi co ro, rồi nước mắt không thể kềm nén.
Chỉ đến khi ấy, anh mới nhận ra mình đã vô tình...
Nhưng vô tình quên gì... thì anh vẫn không thể nào hay biết.
Nói có ích chi... vì bản năng của đàn ông vốn là thế...
Và đàn bà thì luôn phiền não về nửa còn lại của thế giới ngoài kia.
Cũng chẳng giận hờn gì nhau.
Nhưng nỗi buồn thì lại đang ngự trị...
Vô tình một câu nói đùa... cũng làm đàn bà khổ sở.
Vô tình một cái quên ôm... cũng làm đàn bà tủi thân rơi nước mắt.
Anh muốn nghe gì từ những giọt nước mắt?
Cứ hãy im lặng, và ôm chặt lấy em.
Dù sao cũng đã trôi qua mất rồi.
Dù sao thì em cũng đã phải khóc thêm một lần.
Đàn ông sau khi có được những gì họ muốn, họ nghĩ đến việc thư giãn.
Đàn bà sau khi mất đi những gì họ có, họ nghĩ đến việc liệu còn gì để họ cho đi.
Anh nằm ngay xuống, say sưa với trò chơi mới.
Còn dòng nước lạnh thì xối xả vào em.
Lạnh hơn tất cả là sự vô tình.
Vậy mà buồn, tổn thương sâu sắc.
Anh vẫn không ngước lên.
Em chỉ biết ngồi co ro, rồi nước mắt không thể kềm nén.
Chỉ đến khi ấy, anh mới nhận ra mình đã vô tình...
Nhưng vô tình quên gì... thì anh vẫn không thể nào hay biết.
Nói có ích chi... vì bản năng của đàn ông vốn là thế...
Và đàn bà thì luôn phiền não về nửa còn lại của thế giới ngoài kia.
Cũng chẳng giận hờn gì nhau.
Nhưng nỗi buồn thì lại đang ngự trị...
2014/09/04
Pictures from the past
showed me your world where I couldn't be placed.
Exciting yet some of them also made me tumbled along with those comments.
Yes, you were with her. And yes, there were happy moments.
I felt insecure.
I hope our days would be glory and loved that when you looked back, you would feel thankful for having me besides.
So those feelings I would hide away to ensure our time would not be bothered.
Past was the part I couldn't replace or erase.
So I put all the bets in the future.
Longing for a day you would say, 'Will you marry me?'
Uncertainty was beautiful.
Yet, it was painful to deep in.
Please, love me more than I would love you.
And never try to put me in your past.
As I would love to stay, for the rest of life with you.
MQ.
Exciting yet some of them also made me tumbled along with those comments.
Yes, you were with her. And yes, there were happy moments.
I felt insecure.
I hope our days would be glory and loved that when you looked back, you would feel thankful for having me besides.
So those feelings I would hide away to ensure our time would not be bothered.
Past was the part I couldn't replace or erase.
So I put all the bets in the future.
Longing for a day you would say, 'Will you marry me?'
Uncertainty was beautiful.
Yet, it was painful to deep in.
Please, love me more than I would love you.
And never try to put me in your past.
As I would love to stay, for the rest of life with you.
MQ.
Subscribe to:
Posts (Atom)