Anh không hề đúng hẹn, mà dường như còn là không muốn đúng hẹn...
18h30... 20h30... 10h30...
Cười nhẹ...
Dù sao vẫn phải gặp, không vui vẻ gì vẫn phải gặp. Để nhẹ lòng.
Sự im lặng trong 2 tiếng đồng hồ thảm họa nhất trong đời.
Không thể nói gì để giải tỏa hết những hiểu lầm.
Khuôn mặt anh, đờ đẫn say.
Và không hề có chút thông cảm cho nỗi lòng của mình.
Thế nên chỉ mím môi, im lặng và quyết định.
Tin nhắn ấy, không giải quyết được gì.
Lo lắng? Vậy sao không thể đưa mình về tận nhà?
Vậy sao không có một cái siết tay?
Em không thể là đối tác của anh.
Em không thể là nguồn vui cho anh.
Em không thể là em khi ở bên anh.
Rất nhiều tâm tư, ưu sầu.
Hãy yêu một ai đó, khác anh. Người quan tâm em, trân trọng niềm vui của em, và biết nắm lấy khoảnh khắc ngắn ngủi này.
Lòng chùng xuống.
Nức nở.
Rấm rức.
Im lặng đi,
Để anh được sống tốt
Khi em chấp nhận rời xa anh.
Vâng.
2014/03/31
2014/03/30
Thà hiểu lầm nhau còn hơn gặp phải sự cố...
Tình yêu đau dạ dày...
Vì khi yêu, dạ dày cứ cuộn lên từng cơn với tiếng nức nở. Đôi lúc thật quá tệ.
Hiểu lầm ư, thì chắc cũng có đấy, vì đôi khi sai tè lè ra đấy mà nói được gì đâu.
Nhưng quả là, thà hiểu lầm nhau còn hơn gặp phải sự cố,
Vì hiểu lầm vẫn có cơ hội đển làm sáng tỏ.
Còn sự cố, có khi mất cả đời cũng không còn cơ hội bên anh.
Once in awhile is still better than once in a life time.
Chắc vậy...
Vì khi yêu, dạ dày cứ cuộn lên từng cơn với tiếng nức nở. Đôi lúc thật quá tệ.
Hiểu lầm ư, thì chắc cũng có đấy, vì đôi khi sai tè lè ra đấy mà nói được gì đâu.
Nhưng quả là, thà hiểu lầm nhau còn hơn gặp phải sự cố,
Vì hiểu lầm vẫn có cơ hội đển làm sáng tỏ.
Còn sự cố, có khi mất cả đời cũng không còn cơ hội bên anh.
Once in awhile is still better than once in a life time.
Chắc vậy...
2014/03/26
Từ bỏ?
Mọi người bảo rằng anh không xứng đáng... nhưng trái tim luôn ngưng một nhịp nếu chạm phải anh. Em thì cho rằng, mình không xứng đáng...
Làm thế nào để bỏ qua, đừng bận tâm... để tìm đến một bến đỗ cho những ngày ngổn ngang?
Em cố gắng giành cho mình một ngày trong tuần cùng anh... Để chỉ nói một câu, mừng sinh nhật anh, người em vẫn rất yêu thích... rồi thôi...
Mà lần này, cần phải thôi thật, thôi không mơ mộng, không hy vọng, không viễn vông chi xa xôi nữa.
Em đòi hỏi một ai đó ổn định về tâm lý, để yêu em, quan tâm, lo lắng cho em, để cho em thấy mình được là chính mình và cố gắng hết sức để yêu một ai đó thật chân thành, thật hết lòng. Và anh thì không bao giờ sẽ đem đến cho em điều đó...
Em cần nói hết tất cả, để rồi sẽ thả trôi theo gió, không cần bận tâm thêm nữa...
Nặng lòng để làm chi khi anh rất vô tình :)
Làm thế nào để bỏ qua, đừng bận tâm... để tìm đến một bến đỗ cho những ngày ngổn ngang?
Em cố gắng giành cho mình một ngày trong tuần cùng anh... Để chỉ nói một câu, mừng sinh nhật anh, người em vẫn rất yêu thích... rồi thôi...
Mà lần này, cần phải thôi thật, thôi không mơ mộng, không hy vọng, không viễn vông chi xa xôi nữa.
Em đòi hỏi một ai đó ổn định về tâm lý, để yêu em, quan tâm, lo lắng cho em, để cho em thấy mình được là chính mình và cố gắng hết sức để yêu một ai đó thật chân thành, thật hết lòng. Và anh thì không bao giờ sẽ đem đến cho em điều đó...
Em cần nói hết tất cả, để rồi sẽ thả trôi theo gió, không cần bận tâm thêm nữa...
Nặng lòng để làm chi khi anh rất vô tình :)
2014/03/23
Sự im lặng là câu trả lời ngu ngốc nhất
Ước gì lúc nào anh cũng nhìn về phía em như thế...
Ước gì anh cũng sẽ nghĩ về em nhiều như em đã nghĩ về anh...
Hôm nay em đã phải rất nhẫn tâm, vì em cần phải thương em nhiều hơn một chút. Em rất sợ mình lại mềm lòng và lại suy nghĩ nhiều hơn về anh. Rất khó để vượt qua khi mà em luôn nhìn thấy anh ở đâu đó trong tầm mắt.
Em chỉ có thể kềm lòng mình, không điện thoại, không tin nhắn và không trò chuyện cùng anh.
Đã sắp có thể lặng im luôn từ đây thì con bạn tự dưng lại đi tội nghiệp anh mà quên mất em cũng đang rất tội nghiệp. 5 ngày im lặng đã thành công cốc, em lại muốn được ở bên anh thêm nữa...
Giá như anh nói gì đó, thật rõ ràng, thì vì lòng tự ái và tự trọng của cá nhân, em sẽ chấp nhận quay đầu bước đi không ngoảnh lại...
2014/03/16
30 aging and immature view of life
30 years old with uncountable crushes, some officially became lovers, some unofficially just short-term crushes. Still, the view of love is the same. Simple in stupid way.
That's how I keep hurting myself many times.
Until this time then I finally think about it carefully and decide not to take it too serious. Simply let it go and spend more time to take care of myself.
30 years old. I need the certain look to lure any guy into the trap. I need to behave well as a lady to pursue any guy I am worth to be with him. I need to dress up a bit to make any guy feel proud of walking beside me. I need to prove to them all, I deserve a better life with same 'level' husband.
Love is not about me feeling good that much. It is about me, and that guy feeling right about each other so we can bare and accept faults of each other.
I think carefully this time. And I need to put it in action. If one doesn't care about me, I shouldn't waste time to care of him.
Since we can't beg for love, we shouldn't hope someone will bring it to us freely and unconditionally. It is a bargain of two whether you are worthy or not.
Thinking of it this way, I feel more comfortable when I suddenly remember of him.
Working, studying. All happens with luck.
Why not with loving also?
If I'm lucky enough, this year, there will be a guy who loves me enough to marry me.
If not, then take it as working. Working harder on it with all means.
winky~
That's how I keep hurting myself many times.
Until this time then I finally think about it carefully and decide not to take it too serious. Simply let it go and spend more time to take care of myself.
30 years old. I need the certain look to lure any guy into the trap. I need to behave well as a lady to pursue any guy I am worth to be with him. I need to dress up a bit to make any guy feel proud of walking beside me. I need to prove to them all, I deserve a better life with same 'level' husband.
Love is not about me feeling good that much. It is about me, and that guy feeling right about each other so we can bare and accept faults of each other.
I think carefully this time. And I need to put it in action. If one doesn't care about me, I shouldn't waste time to care of him.
Since we can't beg for love, we shouldn't hope someone will bring it to us freely and unconditionally. It is a bargain of two whether you are worthy or not.
Thinking of it this way, I feel more comfortable when I suddenly remember of him.
Working, studying. All happens with luck.
Why not with loving also?
If I'm lucky enough, this year, there will be a guy who loves me enough to marry me.
If not, then take it as working. Working harder on it with all means.
winky~
2014/03/12
You exist in every song I've listened...
I've search for songs to listen.
Determine to forget about how hard I've tried to get closer to you, I've search for songs to listen.
Fully attention to forget what brings me sorrows and tears, I've decided to let it go.
24 hours have finally passed, and what has left is my painful heart. The most painful part is you don't even know or care.
Yet, you exist in every song I've listened.
Not only that, you even exist in every book I've read.
You take control of my memories and it makes you exist everywhere around here and there.
So I've read,
"There were days that I wanted to hide away from the world... but, for a second thought, what would be the next stage when no one would look around for me? It was just made myself more pity with self-hurting. Let it be then..."
I'm in that status right now.
Overloading work.
Over-hurting love.
All above, confidence has lost.
I just need one to stay by my side, gently hold my hands and tell me "Everything will be fine, I am here with you."
I could just do that for you....
I can never ask if you ever consider.
Erased all the messages and all of your contacts...
I will try to remember, after tonight, you are no longer exist... in my world.
Let's not be friends, after all.
Determine to forget about how hard I've tried to get closer to you, I've search for songs to listen.
Fully attention to forget what brings me sorrows and tears, I've decided to let it go.
24 hours have finally passed, and what has left is my painful heart. The most painful part is you don't even know or care.
Yet, you exist in every song I've listened.
Not only that, you even exist in every book I've read.
You take control of my memories and it makes you exist everywhere around here and there.
So I've read,
"There were days that I wanted to hide away from the world... but, for a second thought, what would be the next stage when no one would look around for me? It was just made myself more pity with self-hurting. Let it be then..."
I'm in that status right now.
Overloading work.
Over-hurting love.
All above, confidence has lost.
I just need one to stay by my side, gently hold my hands and tell me "Everything will be fine, I am here with you."
I could just do that for you....
I can never ask if you ever consider.
Erased all the messages and all of your contacts...
I will try to remember, after tonight, you are no longer exist... in my world.
Let's not be friends, after all.
Cửu Bả Đao, anh cũng đã từng yêu thầm sao?
'8 năm yêu thầm, rồi cũng không có kết quả'
Một Kha Cảnh Đằng dữ dội và cá tính như anh cũng biết yêu thầm sao? Lại còn những tám năm nữa sao?
Một Kha Cảnh Đằng như anh cũng hết lòng chung thủy với một con người cho đến khi cô ấy thuộc về một con người khác đến thế sao?
Nhưng cũng không quan trọng, vì kết quả cũng là phải từ bỏ.
Thế thì cái sự 'thầm thương trộm nhớ' của em, chỉ trong 8 tháng, thật không đáng để đau khổ nhiều hơn nữa.
Em đã đủ can đảm ngừng suy nghĩ và xóa sạch mọi điều về Cá Hồi. Ngay cả tin nhắn em rất rất rất muốn lưu giữ cũng đã xóa sạch. Số điện thoại cũng xóa mất rồi. Chỉ còn cơ hội rất thấp sẽ chạm mặt ở cơ quan, và em thì dư sức để tránh xa anh ta.
Không yêu em cũng không sao. Có bản thân em rất yêu mình. Không thể nhìn em tự hành hạ mình vì một người đến một cơ hội cũng không cho em.
Nhưng cũng là em đã lựa chọn sai lầm.
Tất cả phải bắt đầu từ sự thấu hiểu và cảm thông. Mà anh ta có nhiều thứ để suy nghĩ hơn là nắm lấy bàn tay em.
Nếu thật sự muốn, người ta có muôn ngàn cách. Còn nếu không thật sự mong muốn, người ta sẽ tìm thấy muôn ngàn lý do.
Vì thế dù em có gia hạn thêm cho bản thân, chờ đợi một ngày đặc biệt, thì kết quả cũng chỉ công cốc như khi anh đã thầm yêu Thẩm Giai Nghi. Mà đấy là có lúc cô ấy cũng đã rung động.
Nếu có thể chạm vào nỗi buồn của anh thì em sẽ nhẹ lòng hơn rất nhiều.
Sự tự tin đi đâu mất rồi?
Kha Cảnh Đằng, anh đã mất đi nó bao giờ chưa?
Em muốn thấy anh đã vượt qua điều đó như thế nào.
Không thể thúc ép bản thân chỉ vì những lời nói mơ hồ.
Và có lẽ đây nên là lần cuối cùng em 'thích' một ai đó nhiều đến thế.
Từ giờ hãy thôi đi, nghĩ về bản thân.
Kha Cảnh Đằng là một kẻ ngu ngốc, Cửu Bả Đao đã từng là một kẻ ngu ngốc. Em cũng vậy.
Chúng ta phải dừng lại để tìm đến hạnh phúc cho riêng chúng ta.
Tiểu Nội là của anh.
Và đâu đó sẽ có một ai đó, là của em.
Đừng thiển cận nghĩ rằng, nếu em lờ đi thì anh ta sẽ nghĩ đến em. Đơn giản là, đỡ phiền phức hơn rất nhiều.
Dù sao thì em cũng đã có những tin nhắn, chỉ cho riêng em.
Dù sao thì em cũng đã có một vài ngày chỉ có anh ta và em.
Dù sao thì em cũng đã xóa bỏ những điều đó.
Đồ ngu ngốc.
Nếu hắn ta lỡ có thêm một lần nào nói lên một lời như thế, em cũng sẽ vờ như lại ù tai.
Em muốn được như anh.
Để mình tự do hơn nữa đi.
Rồi sẽ có một 'Tiểu Nội' tìm đến và ở lại cạnh bên.
Thế gian này, chia tay, từ bỏ cũng chỉ là để tìm đến một đích đến đúng đắn cuối cùng.
Và em cũng không còn cần phải bày tỏ, 'Cá Hồi, em đã có 8 tháng thầm lặng thích anh.'
Anh ta có biết cũng chẳng để làm gì.
Chưa từng đau lòng sao?
Đã có lúc còn đau hơn thế nữa.
Kha Cảnh Đằng, anh đừng yêu Thẩm Giai Nghi nữa nhé...
Một Kha Cảnh Đằng dữ dội và cá tính như anh cũng biết yêu thầm sao? Lại còn những tám năm nữa sao?
Một Kha Cảnh Đằng như anh cũng hết lòng chung thủy với một con người cho đến khi cô ấy thuộc về một con người khác đến thế sao?
Nhưng cũng không quan trọng, vì kết quả cũng là phải từ bỏ.
Thế thì cái sự 'thầm thương trộm nhớ' của em, chỉ trong 8 tháng, thật không đáng để đau khổ nhiều hơn nữa.
Em đã đủ can đảm ngừng suy nghĩ và xóa sạch mọi điều về Cá Hồi. Ngay cả tin nhắn em rất rất rất muốn lưu giữ cũng đã xóa sạch. Số điện thoại cũng xóa mất rồi. Chỉ còn cơ hội rất thấp sẽ chạm mặt ở cơ quan, và em thì dư sức để tránh xa anh ta.
Không yêu em cũng không sao. Có bản thân em rất yêu mình. Không thể nhìn em tự hành hạ mình vì một người đến một cơ hội cũng không cho em.
Nhưng cũng là em đã lựa chọn sai lầm.
Tất cả phải bắt đầu từ sự thấu hiểu và cảm thông. Mà anh ta có nhiều thứ để suy nghĩ hơn là nắm lấy bàn tay em.
Nếu thật sự muốn, người ta có muôn ngàn cách. Còn nếu không thật sự mong muốn, người ta sẽ tìm thấy muôn ngàn lý do.
Vì thế dù em có gia hạn thêm cho bản thân, chờ đợi một ngày đặc biệt, thì kết quả cũng chỉ công cốc như khi anh đã thầm yêu Thẩm Giai Nghi. Mà đấy là có lúc cô ấy cũng đã rung động.
Nếu có thể chạm vào nỗi buồn của anh thì em sẽ nhẹ lòng hơn rất nhiều.
Sự tự tin đi đâu mất rồi?
Kha Cảnh Đằng, anh đã mất đi nó bao giờ chưa?
Em muốn thấy anh đã vượt qua điều đó như thế nào.
Không thể thúc ép bản thân chỉ vì những lời nói mơ hồ.
Và có lẽ đây nên là lần cuối cùng em 'thích' một ai đó nhiều đến thế.
Từ giờ hãy thôi đi, nghĩ về bản thân.
Kha Cảnh Đằng là một kẻ ngu ngốc, Cửu Bả Đao đã từng là một kẻ ngu ngốc. Em cũng vậy.
Chúng ta phải dừng lại để tìm đến hạnh phúc cho riêng chúng ta.
Tiểu Nội là của anh.
Và đâu đó sẽ có một ai đó, là của em.
Đừng thiển cận nghĩ rằng, nếu em lờ đi thì anh ta sẽ nghĩ đến em. Đơn giản là, đỡ phiền phức hơn rất nhiều.
Dù sao thì em cũng đã có những tin nhắn, chỉ cho riêng em.
Dù sao thì em cũng đã có một vài ngày chỉ có anh ta và em.
Dù sao thì em cũng đã xóa bỏ những điều đó.
Đồ ngu ngốc.
Nếu hắn ta lỡ có thêm một lần nào nói lên một lời như thế, em cũng sẽ vờ như lại ù tai.
Em muốn được như anh.
Để mình tự do hơn nữa đi.
Rồi sẽ có một 'Tiểu Nội' tìm đến và ở lại cạnh bên.
Thế gian này, chia tay, từ bỏ cũng chỉ là để tìm đến một đích đến đúng đắn cuối cùng.
Và em cũng không còn cần phải bày tỏ, 'Cá Hồi, em đã có 8 tháng thầm lặng thích anh.'
Anh ta có biết cũng chẳng để làm gì.
Chưa từng đau lòng sao?
Đã có lúc còn đau hơn thế nữa.
Kha Cảnh Đằng, anh đừng yêu Thẩm Giai Nghi nữa nhé...
2014/03/10
Nhân Mã, anh không phải là tất cả...
Một NM gợi nhớ đến một NM của ngày xưa...
NM ngày xưa... luôn như gió, đến rồi đi, cuối cùng là đọng lại bên mình. Ngày xưa ấy hắn là gã thật hay ho, giỏi những thứ mình muốn giỏi, biết những thứ mình muốn biết, và nói những thứ mình muốn... nghe. Hắn ta, thật ra hẳn là chưa bao giờ thật lòng yêu mình. Chỉ đơn giản là một đứa con gái, hơn bạn thân, luôn quan tâm và chiều chuộng hắn.
NM ngày xưa... đã dẫn đến nhiều hơn một rắc rối cho những năm tiếp theo, một cách gián tiếp. Là một vài người gợi nhớ, là một vài MK đã đau lòng thật nhiều và là mình chất đầy sự xáo trộn cảm xúc. Không thể yêu thương thật nhiều, không thể tin tưởng trọn vẹn và rất dễ nản lòng.
Chỉ đến khi BD xuất hiện, cảm giác lóng ngóng, ngây ngô mới trở lại. Cảm giác như em chưa bao giờ biết yêu một ai thật đúng đắn..
NM ngày xưa, mãi mãi là một sự tiếc nuối và buồn bã. Ngay cả khi rất nhiều lần hắn cố lấp liếm và choàng vai ôm siết lấy. Cảm giác ngày xưa, tan, vỡ, vụn. Chỉ có thể thi thoảng nhớ lại rồi thầm trách bản thân đã ôm một cái dại 'vĩ đại'
NM ngày xưa... luôn như gió, đến rồi đi, cuối cùng là đọng lại bên mình. Ngày xưa ấy hắn là gã thật hay ho, giỏi những thứ mình muốn giỏi, biết những thứ mình muốn biết, và nói những thứ mình muốn... nghe. Hắn ta, thật ra hẳn là chưa bao giờ thật lòng yêu mình. Chỉ đơn giản là một đứa con gái, hơn bạn thân, luôn quan tâm và chiều chuộng hắn.
NM ngày xưa... đã dẫn đến nhiều hơn một rắc rối cho những năm tiếp theo, một cách gián tiếp. Là một vài người gợi nhớ, là một vài MK đã đau lòng thật nhiều và là mình chất đầy sự xáo trộn cảm xúc. Không thể yêu thương thật nhiều, không thể tin tưởng trọn vẹn và rất dễ nản lòng.
Chỉ đến khi BD xuất hiện, cảm giác lóng ngóng, ngây ngô mới trở lại. Cảm giác như em chưa bao giờ biết yêu một ai thật đúng đắn..
NM ngày xưa, mãi mãi là một sự tiếc nuối và buồn bã. Ngay cả khi rất nhiều lần hắn cố lấp liếm và choàng vai ôm siết lấy. Cảm giác ngày xưa, tan, vỡ, vụn. Chỉ có thể thi thoảng nhớ lại rồi thầm trách bản thân đã ôm một cái dại 'vĩ đại'
Way Back When
'Thank you for your effort' is my favorite line.
And I had to say it sincerely to him since finally, he spent whole night with me. He took me to the wedding and I was so happy when we had little good time together to laugh and joke. When he purposely made me hug him from behind, I felt like everything would work out someday. When he looked for me at the party, when he glanced at me and when he tried to make me eat more, I was so happy. Every little detail marked into my mind and I wouldn't dare to blow it away.
The way back home was so much romantic when he drove slowly. When he asked me to trust into his driving skill, I couldn't agree anymore.
He was tired yet he tried to please me by escorting me to the karaoke, waiting for me to have fun with friends and taking me home later. I couldn't ask for more.
I wish I have more patience with him and somehow, he will be mine?
Lol, sound impossible.
Well, just have fun as how we used to. Late dinner, go to coffee shop, drive around, jokes on facebook... How I have messed it up.
I will keep trying, but I will keep in mind that I cannot bother him often.
Well... until April's Fool, I will tell him everything and never ever think of it again.
At the end, happiness for both is still the most important.
And I had to say it sincerely to him since finally, he spent whole night with me. He took me to the wedding and I was so happy when we had little good time together to laugh and joke. When he purposely made me hug him from behind, I felt like everything would work out someday. When he looked for me at the party, when he glanced at me and when he tried to make me eat more, I was so happy. Every little detail marked into my mind and I wouldn't dare to blow it away.
The way back home was so much romantic when he drove slowly. When he asked me to trust into his driving skill, I couldn't agree anymore.
He was tired yet he tried to please me by escorting me to the karaoke, waiting for me to have fun with friends and taking me home later. I couldn't ask for more.
I wish I have more patience with him and somehow, he will be mine?
Lol, sound impossible.
Well, just have fun as how we used to. Late dinner, go to coffee shop, drive around, jokes on facebook... How I have messed it up.
I will keep trying, but I will keep in mind that I cannot bother him often.
Well... until April's Fool, I will tell him everything and never ever think of it again.
At the end, happiness for both is still the most important.
2014/03/08
Complicated
So there were stories hidden just got revealed recently.
Who the hell is Van Thu and how she gets in the story of us?
Man, this is so tiring.
I cannot make a move?
I am doing wrong?
I make my friends worried and tired also.
I GIVE UP on you.
Happy you?
Finally.
Who the hell is Van Thu and how she gets in the story of us?
Man, this is so tiring.
I cannot make a move?
I am doing wrong?
I make my friends worried and tired also.
I GIVE UP on you.
Happy you?
Finally.
2014/03/06
Hãy đừng im lặng...
Em rất muốn được quên sự hằn học trong mình và ngồi ngủ quên bên anh, vì bên anh yên bình lắm.
Cảm giác này rất đáng ghét, nó làm cho con người ta thật chán chường. Em nói thật nhiều về anh, rồi lại giận mình khi không thể giữ lại gì cho bản thân. Em rất sợ niềm vui của bản thân chỉ là ảo giác của chính bản thân.
Chưa bao giờ anh chủ động, dù chỉ một lần. Là em phải bước thật nhanh để theo kịp anh. Là em phải bậm môi nhắn những dòng bâng quơ để anh phải hồi âm. Là em gợi ý cho một buổi ăn tối để rồi anh không thể từ chối thêm lần nữa. Bên em, có phiền quá không? Em không thể làm anh cảm động sao?
Anh chỉ xem em là một người rất tốt, rất quan tâm đến anh.
Có bao giờ anh tự hỏi nếu em có ngủ ngon? Có bao giờ anh biết rằng em đang yếu trong người? Có bao giờ anh quan tâm nếu em có mặt tại nơi này hay không?
Em xin lỗi anh vì đã gây nên phiền phức.
Có cùng em đến dự đám cưới em gái không?
Đấy là một câu hỏi nực cười.
Em chỉ nên chui vào một góc, lặng ngắm nhìn anh và im lặng.
Nhưng em lại muốn gào lên thật to. Đời có bao lâu để cứ vuột mất nhau?
9 tháng hay 9 ngày có khác gì sao?
Cho em một cơ hội được không?
Thật không thể kềm chế bản thân...
Cảm giác này rất đáng ghét, nó làm cho con người ta thật chán chường. Em nói thật nhiều về anh, rồi lại giận mình khi không thể giữ lại gì cho bản thân. Em rất sợ niềm vui của bản thân chỉ là ảo giác của chính bản thân.
Chưa bao giờ anh chủ động, dù chỉ một lần. Là em phải bước thật nhanh để theo kịp anh. Là em phải bậm môi nhắn những dòng bâng quơ để anh phải hồi âm. Là em gợi ý cho một buổi ăn tối để rồi anh không thể từ chối thêm lần nữa. Bên em, có phiền quá không? Em không thể làm anh cảm động sao?
Anh chỉ xem em là một người rất tốt, rất quan tâm đến anh.
Có bao giờ anh tự hỏi nếu em có ngủ ngon? Có bao giờ anh biết rằng em đang yếu trong người? Có bao giờ anh quan tâm nếu em có mặt tại nơi này hay không?
Em xin lỗi anh vì đã gây nên phiền phức.
Có cùng em đến dự đám cưới em gái không?
Đấy là một câu hỏi nực cười.
Em chỉ nên chui vào một góc, lặng ngắm nhìn anh và im lặng.
Nhưng em lại muốn gào lên thật to. Đời có bao lâu để cứ vuột mất nhau?
9 tháng hay 9 ngày có khác gì sao?
Cho em một cơ hội được không?
Thật không thể kềm chế bản thân...
2014/03/05
My confusion hasn't stopped.
Today they celebrated Women's Day at my workplace and he was the photographer. Guess what? He didn't take many pictures of me but someone else... I wasn't happy but I knew I never could bring up the issue.
Later at noon, when the girls laughed and talked to each other . Somehow I felt I bothered him a lot. Maybe I should stop disturbing him.
How did he feel when I tried talking? How did he feel when I sent him messages?
I felt even more anxious and I wanted to stop all of this.
I needed my friends to help me get over this...
Another month would pass soon.
And soon, the answer would be revealed.
Prepare for another heartbreak...
Later at noon, when the girls laughed and talked to each other . Somehow I felt I bothered him a lot. Maybe I should stop disturbing him.
How did he feel when I tried talking? How did he feel when I sent him messages?
I felt even more anxious and I wanted to stop all of this.
I needed my friends to help me get over this...
Another month would pass soon.
And soon, the answer would be revealed.
Prepare for another heartbreak...
2014/03/04
Và một cái hẹn, lại lãng đãng trong chiều thứ bảy
Vậy là cà phê, ăn tối, và xem cùng nhau một bộ phim.
Nhưng là thật mơ hồ.
Cảm giác thật nặng, không còn là nỗi buồn nhẹ tênh, mà là rất buồn.. mênh mang hơn cả ngày trước.
Vì câu nói của anh, vô tình lại rất nhức nhối.
"Anh không muốn làm người quan tâm đến anh buồn đâu. Mà em thì rất quan tâm đến anh."
Nhẹ, nhưng lại đau thấm dần dần, kiểu như sương đêm và bệnh phổi.
Em vui, rất vui vì đã có thể đi bên anh, dù chưa hết một con phố. Em vui, rất vui vì lại được anh khoác vai dẫn sang đường. Em vui, rất vui khi anh gần như vô tình chạm vào tóc, vào vai. Em vui, rất rất vui vì cách anh nhiệt tình, quan tâm.
Và qua một ngày, khi trở về thực tại, em lại cảm giác lòng mình sao nặng trĩu.
Em tự nhủ, không được phép tự buông rơi tình cảm của bản thân và đòi hỏi anh phải đáp trả theo cách mà em mong muốn. Em tự dặn lòng, hãy đừng vui quá vì sự ngộ nhận này.
Tin nhắn cho anh, rồi lại tự bảo, anh cần nhiều thời gian để tập trung vào động lực cá nhân, đừng làm phiền. Không được phép làm phiền. Đừng làm hỏng mọi thứ...
Em rất sợ mình sẽ làm hỏng mọi thứ. Rồi em lại sợ mình đã lỡ tay vụt mất cơ hội của bản thân. Và lại lo lắng, có phải em đang cản trở câu chuyện tình cảm của anh và cô em bé nhỏ không?
Em muốn phát khóc lên vì sự bối rối của bản thân.
Em lại tự bảo, cố gắng lên, hãy kiên nhẫn, hãy cứ quan tâm nhưng đừng quá mức cần thiết. Đừng làm anh cảm giác em là một gánh nặng. Và hãy biết cho bản thân một điểm dừng.
Coi như là, em đã nợ anh những chiều thứ bảy, những tin nhắn và những lời mời. Em đã nợ anh thừa sự quan tâm nhưng thiếu đi dũng khí để 'được' từ chối.
Để ngày ấy, cho dù anh có nói gì, em vẫn có thể cười to, trước khi khóc to hơn cười, và bảo 'Em chỉ nói cho vui thôi, Cá tháng Tư mà'
Rồi em sẽ trốn vào một góc, rấm rứt...
Này nhé anh, cho đến ngày hôm ấy, em sẽ chúc mừng sinh nhật anh. Và nếu chỉ là như thế, em sẽ dừng lại, và lùi ra xa, trả lại cho anh những ngày thứ bảy, và rồi sẽ rơi vài giọt nước mắt. Và rồi, em sẽ lại vui vào một ngày không xa nào đó. Khi chạm mặt nhau, em sẽ mỉm cười thật tươi và sẽ hăm hở bước đi, không quay đầu lại ... lần thứ ba.
Cá tháng Tư mà...
Sao buồn đến thế...
Nhưng là thật mơ hồ.
Cảm giác thật nặng, không còn là nỗi buồn nhẹ tênh, mà là rất buồn.. mênh mang hơn cả ngày trước.
Vì câu nói của anh, vô tình lại rất nhức nhối.
"Anh không muốn làm người quan tâm đến anh buồn đâu. Mà em thì rất quan tâm đến anh."
Nhẹ, nhưng lại đau thấm dần dần, kiểu như sương đêm và bệnh phổi.
Em vui, rất vui vì đã có thể đi bên anh, dù chưa hết một con phố. Em vui, rất vui vì lại được anh khoác vai dẫn sang đường. Em vui, rất vui khi anh gần như vô tình chạm vào tóc, vào vai. Em vui, rất rất vui vì cách anh nhiệt tình, quan tâm.
Và qua một ngày, khi trở về thực tại, em lại cảm giác lòng mình sao nặng trĩu.
Em tự nhủ, không được phép tự buông rơi tình cảm của bản thân và đòi hỏi anh phải đáp trả theo cách mà em mong muốn. Em tự dặn lòng, hãy đừng vui quá vì sự ngộ nhận này.
Tin nhắn cho anh, rồi lại tự bảo, anh cần nhiều thời gian để tập trung vào động lực cá nhân, đừng làm phiền. Không được phép làm phiền. Đừng làm hỏng mọi thứ...
Em rất sợ mình sẽ làm hỏng mọi thứ. Rồi em lại sợ mình đã lỡ tay vụt mất cơ hội của bản thân. Và lại lo lắng, có phải em đang cản trở câu chuyện tình cảm của anh và cô em bé nhỏ không?
Em muốn phát khóc lên vì sự bối rối của bản thân.
Em lại tự bảo, cố gắng lên, hãy kiên nhẫn, hãy cứ quan tâm nhưng đừng quá mức cần thiết. Đừng làm anh cảm giác em là một gánh nặng. Và hãy biết cho bản thân một điểm dừng.
Coi như là, em đã nợ anh những chiều thứ bảy, những tin nhắn và những lời mời. Em đã nợ anh thừa sự quan tâm nhưng thiếu đi dũng khí để 'được' từ chối.
Để ngày ấy, cho dù anh có nói gì, em vẫn có thể cười to, trước khi khóc to hơn cười, và bảo 'Em chỉ nói cho vui thôi, Cá tháng Tư mà'
Rồi em sẽ trốn vào một góc, rấm rứt...
Này nhé anh, cho đến ngày hôm ấy, em sẽ chúc mừng sinh nhật anh. Và nếu chỉ là như thế, em sẽ dừng lại, và lùi ra xa, trả lại cho anh những ngày thứ bảy, và rồi sẽ rơi vài giọt nước mắt. Và rồi, em sẽ lại vui vào một ngày không xa nào đó. Khi chạm mặt nhau, em sẽ mỉm cười thật tươi và sẽ hăm hở bước đi, không quay đầu lại ... lần thứ ba.
Cá tháng Tư mà...
Sao buồn đến thế...
Subscribe to:
Posts (Atom)
