Khi còn yêu, thì không thể ngừng nhớ về anh, và cũng không
thể tha thứ những lỗi lầm của anh.
Khi bất chợt nghe một bài hát, và nghĩ ngay đến anh, em cũng
nhận ra, mình vẫn còn nghĩ đến anh thật nhiều.
Em nhớ lại điều mình đã ước…
Một ai đó yêu em, nhiều hơn em sẽ yêu người ấy.
Một điều ước ngu ngốc?
Em đã ngẫm ra, mình đã không thật sự tốt. Còn người ấy, quá
nhiệt tình, quá thành tâm, quá chiều chuộng và quá yêu thương em.
Thật sự khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, đã rất ngột ngạt.
Đủ để em phát điên lên với sự lựa chọn của bản thân.
Em ước, một ai đó, sẽ là anh, người em yêu, sẽ yêu em, nhiều
hơn là em đã yêu anh?
Đã là điều không thể.
Em không cho phép anh quay về một lần nào nữa.
Rồi chỉ có em sẽ buồn hơn nhưng nỗi buồn của ngày xưa.
“Dường như màn mưa lặng câm muốn nói với em,
Về một giấc mơ hoang đường,
Về anh với em của ngày xưa.”
No comments:
Post a Comment