2014/04/21
Đừng quá vội vã, kẻo ta lại đánh mất nhau...
Không quan trọng là em đã từng yêu ai, đã yêu nhiều đến mức nào.
Vì rồi em sẽ chỉ lặng lẽ cạnh bên từng ngày một, chỉ luôn nhiệt tình quan tâm đến thế giới của anh, chỉ là... chỉ cần em vẫn có thể, em vẫn thẳng thắn và trực tiếp với tình cảm của bản thân.
Mà như thế, thì rất ngu ngốc.
Em nhận ra thật áp lực biết mấy khi có một ai đó quan tâm đến mình. Cảm giác bất an sợ vuột mất một người bạn nhưng lại chẳng sẵn sàng để bắt đầu một tình yêu.
Thêm nữa, giống loài của em bản chất vẫn luôn rất hoang tưởng. Một điều mà xã hội này luôn thiếu mà bản thân thì thật thừa thãi.
Qua 1 ngày,
Qua 2 ngày,
Rồi tự dưng em thật sợ hãi...
Em có phải đã quá vội vàng lần nữa hay không?
Thật không phải nếu em trở thành người thứ ba... Nhưng lại nghĩ, em đủ tự tin để nói rằng, em sẽ không bao giờ phản bội tình cảm của mình dành cho anh và em biết chắc em sẽ làm được điều đó. Không như cô ấy...
Chỉ có thể bảo mình, đừng lãng phí thời gian nhưng cũng đừng quá ư vội vã.
Em sẽ chỉ đốt cháy tất cả mà thôi...
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment