Xa xỉ nhất trong một mối quan hệ là sự tin tưởng tuyệt đối.
Mà khi con người ta đã không trung trực, tự dưng lòng tin sẽ trở thành vô nghĩa.
Cơn đau quặn ban nãy tái phát chỉ vì đã tưởng mình có thể trao gửi một ai đó điều xa xỉ nhất trong mối quan hệ này. Đau vì em chỉ là bạn gái, có chăng chỉ có thể xuống thêm một bậc làm người tình. Còn vợ, người yêu, vẫn chỉ dành cho người cũ.
Em im lặng, và sẽ không cố gắng bám riết vào mối quan hệ này một cách bền chặt. Chỉ là vì em đã rất thích anh, và đã rất cảm động khi được anh quan tâm, chăm sóc. Chưa bao giờ nghĩ mình là tạm bợ. Chưa bao giờ sợ anh sẽ che giấu em điều gì.
Sững một vài giây, không dám lần giở ký ức của anh thêm nữa. Nhưng mắt đã nhòe đi và không ngừng lại được.
Anh bảo, anh và người cũ đã chấm dứt rồi anh mới quyết định nghĩ đến em nhiều hơn. Anh cũng bảo, không phải vì em quá quan tâm anh mà anh mới phát sinh tình cảm. Anh còn bảo thêm rằng, anh không bao giờ che giấu em, lừa dối em vì cần lắm sự tin tưởng và chia sẻ.
Em đã tin.
Anh bảo, anh chưa từng tặng hoa cho ai.
Có phải nói dối không?
Anh bảo, khi ở Vũng Tàu anh cũng không nhớ về người cũ.
Có phải lừa gạt không?
Anh bảo, chấm dứt rồi.
Có lẽ em cần phải tỉnh táo hơn, không phải cứ hết lòng hết dạ thì sẽ được đối phương toàn tâm toàn ý.
Mà có lẽ, vì có em mà anh sẽ nhớ người cũ nhiều hơn.
Vì em, suy cho cùng chỉ là tiểu thư đỏng đảnh, hay giận hờn, hay đau ốm.
Chẳng có gì ngoài sự xa xỉ muốn cho đi.
Sự vụng về của em thật vô giá.
Vì nó mà lòng tin đã chẳng còn.
À, thì HD, High Distinction.
Im lặng, thở dài, ngủ sớm.
Có buồn mãi cũng chẳng có ích gì.
No comments:
Post a Comment