2014/09/29

Mơ...

23h...

Nằm cạnh anh trong căn phòng nhỏ, trên chiếc giường nhỏ, và mơ.

Thảng thốt với nỗi ám ảnh rất 'của riêng em'
Một vết cắt sâu, và máu không ngừng tuôn rơi cho đến khi không còn nước mắt để khóc. Ráo hoảnh và đau đáu một vết thương.

Em ở đó, vui sướng khi có thể âm thầm quan tâm đến anh.
'Hạnh phúc của một người con gái, là có thể vì một ai đó, dẫu biết rằng mình không phải là Vua đầu bếp, nhưng vẫn cố gắng hoàn thành một món ăn.'
Và đột nhiên tiếng anh gọi khi vẫn còn ngái ngủ.
'D ơi'
Tim em ngừng một nhịp, thậm chí không kịp cảm nhận vết dao vừa cắt mạnh vào ngón tay.
Một ai đó nhìn em ái ngại. Một ai đó cố gắng tìm một miếng băng gạc.
Em chỉ có thể im lặng theo chân mình chạy đi khỏi không gian ấy.
Vết thương không đau, chỉ có tim là vụn vỡ.

Tỉnh dậy và khóc ngon lành như một đứa trẻ.
Nhận ra vòng tay anh vẫn đang ôm chặt.
Khuôn mặt đang say ngủ bỗng thật đáng ghét.
Chỉ muốn tát cho một phát vì cái tội dám gọi tên một ai khác trong giấc mơ... của em.

Nhưng rồi chỉ hôn khẽ lên má.
Rồi lại cuộn tròn trong vòng tay anh.
Ngủ ngoan như cô mèo nhỏ đỏng đảnh như cơn mưa ban chiều.

Chỉ có thể nhủ thầm,
Ra là quá khứ luôn tồn tại, và khiến hiện tại đôi lúc bấn loạn.
Chỉ là, liệu anh có nhận ra?
Mong là anh sẽ hiểu, vòng tay chỉ thật sự ấm áp khi trái tim của anh hướng về em...

No comments:

Post a Comment