2014/09/19

Vô tình...

Đàn ông thường vô tình...

Vô tình một câu nói đùa... cũng làm đàn bà khổ sở.
Vô tình một cái quên ôm... cũng làm đàn bà tủi thân rơi nước mắt.

Anh muốn nghe gì từ những giọt nước mắt?
Cứ hãy im lặng, và ôm chặt lấy em.

Dù sao cũng đã trôi qua mất rồi.
Dù sao thì em cũng đã phải khóc thêm một lần.

Đàn ông sau khi có được những gì họ muốn, họ nghĩ đến việc thư giãn.
Đàn bà sau khi mất đi những gì họ có, họ nghĩ đến việc liệu còn gì để họ cho đi.

Anh nằm ngay xuống, say sưa với trò chơi mới.
Còn dòng nước lạnh thì xối xả vào em.
Lạnh hơn tất cả là sự vô tình.

Vậy mà buồn, tổn thương sâu sắc.

Anh vẫn không ngước lên.
Em chỉ biết ngồi co ro, rồi nước mắt không thể kềm nén.

Chỉ đến khi ấy, anh mới nhận ra mình đã vô tình...
Nhưng vô tình quên gì... thì anh vẫn không thể nào hay biết.

Nói có ích chi... vì bản năng của đàn ông vốn là thế...
Và đàn bà thì luôn phiền não về nửa còn lại của thế giới ngoài kia.

Cũng chẳng giận hờn gì nhau.
Nhưng nỗi buồn thì lại đang ngự trị...

No comments:

Post a Comment