Cám ơn anh vì đã bảo rằng anh nhớ em, nhớ rằng đã lâu rồi không thể ôm chặt lấy em.
Ước gì có thể ngưng đọng lại khoảnh khắc ấy.
Ước gì luôn có thể khiến anh cồn cào nỗi nhớ.
Vòng tay anh ôm chặt lấy cơ thể từ phía sau, thật khiến em yên bình lắm.
Chỉ muốn ngủ ngoan trong khoảnh khắc tuyệt vời ấy.
Em thích những lúc chỉ có hai đứa mình, anh đè nặng trên cơ thể, bao trùm lên em bằng sự ấm áp của anh. Điều ấy còn tuyệt vời hơn câu yêu em ngàn lần. Vì em biết anh thật sự nhớ em, và vẫn cần em ở ngay đó.
Em thích mỗi lần anh ôm chặt từ phía sau khi em đang ngâm mình trong làn nước. Cơ thể anh chứa đựng sức nóng của đáy lòng. Và em biết, anh thật sự quan tâm.
Em thích cách anh hôn lên môi, lên trán.
Thật sự, nhớ anh dù chỉ vừa cách đây vài tiếng còn đang nằm cạnh bên anh khúc khích cười khi nghe những câu chuyện của anh.
Có thật sự nghiêm túc muốn em làm vợ anh không?
Em thật sự muốn có tất cả tình cảm của anh, không chỉ là yêu, mà còn là thương, thân, nhung nhớ...
No comments:
Post a Comment