2014/10/20

Gặp được nhau đã khó, chia tay còn khó hơn bội phần..

Câu chuyện của những năm về trước vẫn ray rứt, thi thoảng vẫn cảm giác nhói đau.
Chẳng có gì quan trọng ngoài danh dự, thể diện của bản thân.
Vứt nó sang một bên để yêu, thương, tin tưởng, để rồi tổn thương thật nhiều.

Người thứ nhất bỏ đi, vẫn coi như tri kỷ, vẫn tin vào hai chữ duyên nợ.
Người thứ hai bỏ đi, tự nhủ có lẽ vẫn chưa đủ chín chắn, vẫn chưa trưởng thành.
Người thứ ba bỏ đi, chỉ biết tự an ủi người phụ mình nhưng đời sẽ không phụ mình.
Có điều niềm tin thật xa xỉ, chỉ cần một vết xước trên mối quan hệ cũng cảm giác rồi sẽ vỡ tan tành.
Vẫn lặng lẽ yêu và tổn thương thì ngày càng sâu sắc.

Hỏi có còn yêu những ngày xưa không? Chắc chắn là không. Vì nếu còn đã không buông tay, đã vội quay đầu lại.
Nhưng ray rứt.
Vì bản thân chưa bao giờ, chưa bao giờ một lần phản bội niềm tin.

Người thì ngủ quên trong vòng tay người khác.
Kẻ vẫn nặng nợ với tình yêu cũ.
Người thì do hoàn cảnh gia đình.
Muốn từ biệt thì cứ nói, đừng lấy lý do chủ quan để làm đau lòng người khác.

Trách?
Chỉ trách mình không bỏ qua được.
Chỉ trách cái tôi quá lớn nên không chấp nhận sự dối trá vốn luôn tồn tại trong cuộc sống này.

Nghĩ đến mối quan hệ hiện tại.
Mọi thứ vốn rất bình yên.
Chỉ là, trái tim anh không hề chia sẻ với em suy nghĩ trong anh.
Đôi lúc hoang mang khi thấy anh thẫn thờ nhìn đâu đó.
Đôi lúc hốt hoảng khi thấy anh chẳng ở cạnh bên.

Thấy mình chạy mãi trên con đường đầy nắng.
Chói lòa.
Cái nắng nóng hắt hủi bản thân, đi mãi mà chẳng đến được gần anh.

Cái tủi thân của những ngày trước lẽ ra không nên thốt lên thành lời.
Nhưng tỏ ra ngu ngơ, vờ như mạnh mẽ thì thật bất công với bản thân.



No comments:

Post a Comment