Anh đi, chẳng biết mình sẽ có ngày gặp lại. Cố gắng không nghĩ đến, không gọi tên, không nhớ đến. Và đêm vẫn khiến con người ta cô đơn đến bật khóc.
Có gì để em phải như thế? Có gì để anh phải đi tận đến nơi đó?
Đêm trước vẫn đang vỗ về em, anh đi rồi sẽ về, đợi anh. Vợ ơi, anh yêu em. Nhưng anh sẽ nhớ?!
Em thì có nhưng chỉ im lìm nhớ.
Chì chiết nỗi nhớ, bất lực nỗi nhớ. Nhưng không thể thét lên cho thoả lòng mong ước.
Lòng người đã bay về nửa kia trái đất. Có thẫn thờ âu cũng là điều tự nhiên. Dưng mà chỉ muốn chưa bao giờ nhớ...
Thôi cho em xa mặt cách lòng, không liên lạc không gì cả để tạm biệt nỗi nhớ vài giây.
Tôi đang muốn gì ở chúng ta đây?!!
No comments:
Post a Comment