Kỷ niệm 8 tháng ngày chính thức là vợ là chồng bằng nước mắt và lại thêm một đêm mất ngủ.
Anh vẫn như trước kia, chọn cách im lặng để tổn thương tôi.
Tôi đã đến mức không kềm chế được và nổi điên lên.
Tôi khóc như chưa bao giờ được khóc và lại tự lau nước mắt để không ai biết tôi đang như thế nào.
Có bao giờ anh tự hỏi vì sao tôi lại như thế này? Chắc là không. Vì nếu có để tâm, anh sẽ không để tôi hết lần này đến lần khác phải dày vò cả hai như thế.
Tôi thất vọng.
Cuộc hôn nhân này có thật sự là tự nguyện? Tôi đâu kề dao vào cổ ép cưới? Vậy tại sao không thể quan tâm tôi? Mọi việc đều cùng một lý do, khoảng cách. Anh luôn bảo anh ở xa không làm gì hơn được. Thật buồn cười. Khoảng cách địa lý có là gì với khoảng cách trong lòng anh. Không làm gì đơn giản vì không muốn làm gì, không biết đơn giản vì không muốn biết.
Tôi đã kỳ vọng cuộc sống vợ chồng của tôi sẽ tốt đẹp hơn của chị, tôi cũng đã cố gắng quan tâm chăm sóc anh để xoá mờ khoảng cách địa lý.
Tôi sống vật vờ giữa những múi giờ. Ngày đi làm, đêm không ngủ được. Anh không hay biết cũng không bận tâm.
Anh nói, sẽ quan tâm tôi theo cách tôi muốn. Và chữ sẽ của anh đến tận bây giờ vẫn không thành hiện thực. Tôi biết, anh không can tâm với những đòi hỏi của tôi. Tôi không sai nhưng anh cũng không cho rằng tôi đúng.
25/8... chưa bao giờ anh nhắc đến và cũng không bao giờ anh muốn nhớ đến. Nhưng đó là sự thật, và tôi vẫn luôn nhớ.
Một lần thôi. Cho tôi quyết tâm rời bỏ cuộc sống này. Tôi cần anh nhưng tôi sẽ thôi tìm đến anh. Tôi sẽ tránh xa anh. Để anh yên tĩnh và tự quyết định anh có thật sự yêu tôi và cần tôi hay không.
Tôi không muốn mỗi tháng tôi lại phải tự hành hạ mình vì những câu hỏi của 4 năm về trước.
Tôi xứng đáng được yêu thương và quan tâm. Đừng đối xử với bản thân như vậy nữa, có được không?
No comments:
Post a Comment