2018/08/27

Cách mà chúng ta trò chuyện, anh có thấy đau lòng không?

Vẫn câu chuyện cũ, nhưng tôi không nhịn nữa, tôi lên tiếng, tôi gào lên và khóc tức tửi. Người đàn ông của tôi không biết an ủi. Anh chỉ biết bảo tôi đừng lôi quá khứ ra hành hạ anh nữa một cách thiếu kiên nhẫn. Tôi cúp máy. Chúng tôi không thể thông cảm cho nhau, thấu hiểu cho nhau. Tôi không thể tiếp tục.

Đã rất nhiều lần, nhỏ nhẹ thì thầm có, dai dẳng van nài có, bực bội ép buộc có. Kết quả vẫn đi về tình trạng ban đầu. Và ngày càng tệ hơn. Tôi thức trắng đêm nhiều hơn, và tôi cũng không muốn anh có thể ngủ yên như lúc trước. Tôi không muốn mình phải chịu đựng khổ sở một mình.

Phụ nữ cần gì ở người đàn ông của mình?

Tôi cần được yêu, được quan tâm, tỉ mỉ và chi tiết. Tôi cần anh biết chủ động hâm nóng tình cảm bằng sự lãng mạn, sự bất ngờ và sự chu đáo. Anh không có điểm nào.

Tôi cần được chăm sóc như cách ba tôi đã nuôi lớn tôi. Các ngày lễ, sinh nhật, ngày kỷ niệm, ba luôn mua hoa, tự nấu ăn cho cả nhà khi có thể, quà cho mẹ, và quà cho hai chị em tôi. Tôi sống đầy đủ về vật chất và được chiều chuộng về tinh thần.

Nhưng anh không như thế. Thậm chí những sở thích của tôi trở thành hoang phí, không cần thiết.

Tôi không phải loại người không biết nghĩ, không biết tiết kiệm. Thậm chí tôi đã để giành luôn cả phần của anh. Cho đến khi mọi chuyện thật tệ giữa chúng tôi, tôi đã vung tay tiêu huỷ tất cả công sức của mình trong bao nhiêu năm qua. Và mặc kệ ra sao thì ra.

Tôi là người vợ ngoan hiền, biết chăm sóc gia đình. Với một điều kiện. Tôi phải được người chồng của tôi quan tâm, chăm sóc. Tôi không thích những thứ cho đi mà không nhận lại được gì. Tình cảm của hai con người, vì sao tôi lại phải phung phí tình cảm của mình cho một người không biết cách chăm sóc vợ của mình?

Anh có thể không hiểu toàn bộ con người tôi. Nhưng 4 năm bên nhau, anh có thể nào không hiểu một chút gì về tôi? Từ suy nghĩ, tính cách đến sở thích?

Anh chỉ nói anh đơn giản. Tôi không tin. Vì tôi đã từng thấy anh đối với người con gái khác thế nào...

Chỉ có tôi, người vợ chính thức của anh, người mà anh đã thề trước Chúa sẽ yêu thương và tôn trọng tôi mọi ngày suốt đời anh, lại là người duy nhất anh không trân trọng.

Anh có đau lòng không khi tôi khóc, khi tôi tuyệt vọng với tình cảm của chúng ta? Hay anh cho rằng tôi phiền phức?

Tôi không muốn hỏi, cũng không muốn nhìn thấy hiện tại.

Tôi viết đơn và gửi cho anh.

Nếu đã không giữ được lời thề, xin đừng làm khổ tôi thêm nữa...

No comments:

Post a Comment