Tôi, 30.
Một ngày mưa bỗng không còn lãng mạn.
Nhìn tấm hình của một cô bé đang học dưới mái trường năm xưa tôi đã từng mài mòn 3 năm tuổi xanh, tôi nhận ra mình đã là một quá khứ không thể lập lại. Tôi nhận ra, lứa bạn năm xưa tôi đã từng 'ngờ vực' liệu chúng tôi có thể tự chăm sóc bản thân, liệu chúng tôi có thể có một sự nghiệp riêng, liệu chúng tôi có thể chăm lo cho gia đình... nay đã hoàn toàn trưởng thành. Một số không hề ít đã lấy vợ, lấy chồng, ẵm bồng vài ba đứa con. Chỉ còn sót lại tôi, .... không chịu lớn.
Tôi, nghiện ở cơ quan, nhất là những khi không quá đông người.
Thứ bảy cũng đi làm, ngay cả khi không phải trực. Thường xuyên đến độ bạn bè tôi mặc định rằng, cơ quan tôi thứ bảy vẫn làm việc bình thường. Chưa kể ngày thường, ra về là khi trăng đã lặng lẽ giăng đèn. Thế là hơn một tháng nay, tôi phải cố gắng, không đi làm vào ngày thứ
bảy và đi làm về sớm hơn thường lệ. Mặc kệ cho việc không thể kết sổ kế toán. Mặc kệ cho việc hồ sơ tồn đọng.
Tôi, không quen chăm sóc vẻ bề ngoài.
Phấn son là do tâm trạng, vui thì rạng rỡ, buồn thì khỏi bận tâm. Rất thất thường trong việc giữ gìn hình ảnh để sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ bất chợt. Quần áo cũng chỉ cốt phải thoải mái. Cố gắng lắm thì được vài ba tuần thì lại đâu vào đấy. Đẹp không phải là một tiêu chí bắt buộc để lao ra đường.
Tôi, rất nhiều lần, say nắng, cảm nắng.
Như hôm nay, chỉ có một nụ cười mà ngất ngây cả buổi. Đâu có cần phải yêu một ai đó thật nhiều để yêu đời hơn. Chỉ cần một cơn gió nhẹ là mát rượi tâm hồn ngay. Không phải là không có một ai đó để nghĩ đến hay để yêu, nhưng khi yêu một ai đó quá nhiều, thật sự rất mệt mỏi. Bản tính là tôi luôn quan tâm thật nhiều, mà phải nói là, 'làm quá' lên cái sự quan tâm, cho nên thông thường, con người ta thường giở chứng khi quá thừa mứa. Rốt cuộc là tôi lại cảm giác buồn bực, bất lực và buông. Cho nên, đối với tôi, những cơn say nắng lại còn đáng giá hơn cả một mối quan hệ nghiêm túc.
Tôi, rất dễ kích động.
Cơn giận đến rất nhanh, bùng phát như muốn thiêu rụi tất cả rồi tự nó lại tắt ngóm ngay trước cả khi mọi người kịp cảm nhận cơn giận của tôi. Tôi thường phát ngôn thiếu suy nghĩ và rồi lại quên mất mình đã vừa vô ý.
Tôi, thường rất mau chán.
Đôi lúc thèm ăn một món gì đó, tôi thường ăn liên tục không ngừng nghỉ rồi ngưng hẳn việc ăn sau mỗi lần tập trung quá sức vào một ăn nào đó. Do đó, cân nặng rất thất thường. Trạng thái 'chán' không chỉ dừng ở việc ăn mà đôi khi nó còn lan tỏa sang cả việc chăm sóc tinh thần. Nghĩa là, sẽ có những khoảng thời gian tôi trở nên 'tự kỷ' mà ngừng mọi cuộc gặp gỡ, ăn chơi.
Tôi, 30.
Tôi tự cho mình cái quyền suy nghĩ áp đảo những người xung quanh. Tôi có kinh nghiệm, tôi đúc kết chúng từ những tháng ngày 'ngây thơ' của thưở đi học hay của những năm đầu tiên bước chân vào nghề nghiệp hiện tại. Một trò rất xấu nhưng đôi khi lại đủ tốt để bảo vệ bản thân trước những kẻ khác. Thật ra thì cũng rất nhiều người mang cùng tật xấu với tôi.
Tôi, vẫn ham học.
Có quá nhiều thứ tôi muốn được học, được quan sát, được trải nghiệm. Tôi muốn lao vào học thay vì hùng hục đi làm. Vì học, dù sao vẫn vui hơn rất nhiều.
Tôi, ghét những thứ giả tạo.
Tỉ như cái việc xin nghỉ phép nhà có việc rồi facebook post ầm ầm lên tường nhà những hình ảnh ăn chơi nhảy múa đàn đúm. Hay tỉ như cái việc 'chị không biết' để rồi ngang nhiên làm luôn cả việc của người khác. Thể loại bẩn tính là nhất quyết không giao lưu.
Tôi, vẫn sến súa nghe nhạc tình cảm.
Chẳng những thế còn tua nhiều lần rồi lẩm bẩm hát theo. Sến bao gồm luôn cả việc đọc, xem, nghe các thể loại 'lãng mạn', 'ngôn tình', 'kiều diễm' nhưng sến không thấm nổi vào người.
Tôi, có một mong muốn nhỏ nhoi.
Anh, không nhất thiết phải là của tôi. Nhưng khi đang là của tôi, thì cần có một sự tôn trọng. Mọi việc tôi đều có thể chấp nhận được, miễn là anh luôn thành thật, thẳng thắn. Sau, có thể chỉ còn là người dưng, nhưng có được sự tôn trọng của anh, chắc chắn rồi tôi sẽ mau chóng lấy lại tinh thần, và anh, lại là một người bạn.
30 lần thứ nhất.
Bắt đầu hơi khó tính.
Trở nên đa nghi.
Có một sự kiêu nhẹ.
Và có một sự 'iu' nhẹ.
Hy vọng khi chính thức có tuổi, tôi sẽ không còn phải tự than phiền về bản thân nhiều như thế này nữa.
Càng lớn cần phải càng rộng lượng, thoải mái.
Có làm được không ta?
No comments:
Post a Comment