2014/11/02

Cần và Muốn

Em nói, em không cần anh quan tâm.
Vì đến ngần này tuổi rồi, cái sự cần một ai đó không còn quan trọng.
Chỉ đơn giản, là muốn có được sự quan tâm của anh.
Em nói, em không cần anh đưa về.
Vì ở thời buổi này, khi gọi một chiếc taxi còn dễ hơn ăn kẹo, người ta đâu cần có ai đó đón đưa.
Chỉ đơn giản, là muốn ngồi phía sau xe, ôm chầm lấy một ai đó, rồi hôn nhẹ lên vai.
Em nói, em không cần anh hiểu.
Nhu cầu để hiểu một ai đó và có một ai đó hiểu mình, thật sự là không bao giờ đạt được.
Vì con người ta đôi lúc còn chẳng hiểu nổi bản thân mình.
Nhưng em muốn hiểu anh, và em muốn anh hiểu, để yêu nhau nhiều hơn nữa.

Và ước muốn của em,
bị bỏ mặc.

Em giận anh, em không muốn giải thích. Vì khi em nóng giận, em sẽ chỉ muốn lặng im, và muốn anh ôm chặt vào lòng.
Em giận anh, vì anh không nhận ra, thà rằng cùng anh đi bộ một quãng đường, còn hơn nằm ở nhà mỗi người một việc.
Em giận anh, vì anh chỉ nghĩ rằng, em ích kỷ chỉ muốn anh giành tất cả thời gian rảnh rỗi cho em mà không hề quan tâm đến sở thích của anh.
Em giận anh, vì anh không nhìn thấy, tay em nhức, chân em đau nhưng em vẫn luôn cười tươi và hướng về phía anh.

Cho dù giận anh đến mức nào, em cũng vẫn muốn đi cùng anh, em cũng vẫn quan tâm anh.

Đi bộ một quãng đường từ nhà anh về, không hề xa, không hề mệt chỉ cảm giác mình đang mất dần một niềm tin. Chỉ mong khi quay lại, thấy được một ai đó dõi theo.
Anh cũng không hề điện thoại để xem em đã về an toàn hay chưa.
Và anh cũng không hề muốn nghe điện thoại của em.
Đi một quãng đường để trả lại điện thoại cho anh, thậm chí anh không nhìn, và cũng chẳng cảm ơn em.
Chỉ thấy cánh cửa đóng sầm trước mặt, khi em chẳng kịp quay đi.

Em nhận ra, em muốn bên anh thật lâu... là một sai lầm.
Vì đấy không phải là điều anh đã mong muốn.

Có lẽ nếu em không liên lạc trước thì anh sẽ chẳng bao giờ tìm cách gặp em.

Thì em sẽ im lặng.

Có lãng quên thì rồi sẽ lãng quên....


No comments:

Post a Comment