Anh bảo hôm qua em đã giận rồi, thì coi như đến phiên anh giận, thử đổi vị trí để xem cảm giác như thế nào...
Em cảm giác thật sự thất vọng về anh.
Anh có đổi như thế nào đi nữa anh cũng sẽ không thể hiểu được sự cô đơn em đã phải trải qua khi em uống thuốc. Em chỉ mong anh sẽ ngồi cạnh bên giường và nắm chặt tay em. Nhưng lần nào mở mắt ra em cũng thấy anh đang xem tin tức, đọc sách báo. Một mình em vật vã với từng cơn đau.
Em giận anh là vì thế. Trận đấu bóng quan trọng đến mức nào để anh không nhìn thấy em ở sau lưng anh cố gắng bước theo anh? Chân em vốn đã từng một lần gẫy, anh cho rằng em thích đi bộ như thế lắm sao? Chân em giờ đang đau lắm, anh có biết không?
Anh chỉ biết giận là sẽ không nghe điện thoại, không đọc tin nhắn. Anh chỉ biết anh cần phải cho em cảm giác này để em sẽ không xử sự như vậy thêm lần nào nữa.
Anh có đủ khoan dung với người con gái anh yêu không?
Em thà rằng một mình em mà em vẫn giữ lại đứa bé. Em thật sự rất hối hận. Em đã sai rồi....
No comments:
Post a Comment