Cá Hồi sinh vào tháng 4, chính xác hơn là ngày Cá tháng Tư, vì thế mà tôi đã mạo muội sửa đổi tên anh thành một loài cá mà tôi rất ưa thích, ưa thích đúng như cái cảm giác mà tôi đang dành cho anh. Rất xa xỉ, và không thể thường xuyên thưởng thức.
Tôi đã vô tình cướp anh ra khỏi sự bình lặng của anh và cô em gái nhỏ vì sự bốc đồng ngu ngốc của mình. Tôi quan tâm quá mức và tự dưng anh với tôi có một mối quan hệ thật kỳ cục. Tôi cảm giác mình rất gần anh, đủ để có quyền quan tâm anh, để thi thoảng gửi cho anh những tin nhắn về đêm, để được quyền 'nhờ vả' anh. Và tôi không hề coi đó là một bí mật nhỏ bé của hai người. Chính từ đó mà sự hiểu lầm của anh và cô em gái nhỏ ngày càng lớn, và anh đã chỉ chia sẻ những câu chuyện với tôi, một cách thụ động.
Anh thường rất im lặng. Tôi lại rất ồn ào. Tình cảm tôi dành cho anh, cứ lớn dần, nặng dần và nó bùng nổ khiến cho tôi tức tưởi khóc một mình thật lâu. Anh hiểu, anh biết và anh không chấp nhận nó. Tôi là bạn, bạn tốt, rất tốt, thế thôi, để tôi tự mình thu xếp, gói ghém tình cảm của mình lại, dồn nén lại rồi chỉ dám nhìn anh từ xa.
Đối với tôi, anh thật rất dễ thương. Từ cái dáng lêu nghêu, cái giọng luôn đùa đùa thật thật, đến cặp mắt kiếng của anh, đều thật dễ thương. Tôi thích anh, trong lo sợ nhưng không hề giấu diếm. Một kiểu can đảm dại dột không thể vinh danh được.
Thích một ai đó thật khổ sở.
Thích một ai đó không thích mình càng thật khổ sở.
Nhưng tôi không hối tiếc.
Cũng như cái ngày tôi say nắng người Nhật Bản lạc giữa Đài Loan một ngày tháng 7.
Cũng như cái ngày tôi say nắng những anh chàng Nhân Mã.
Cũng như cái ngày tôi nhận thấy nụ hôn trộm của tay trống trong ban nhạc Rock 5PM thật ngọt lịm.
Tôi không hối tiếc.
Điều tôi hối tiếc là chưa bao giờ tôi dám nói ra những suy nghĩ trong tôi. Tôi luôn tự an ủi, tự lừa dối mình bằng cách nào đó.
Ví dụ như, John rất hợp ý tôi, nhưng John lại là người nước ngoài; Tuấn Rảnh rất dễ thương nhưng tôi không thích bạn nhiều đến mức để đuổi theo bạn; Thái rất hiểu ý tôi nhưng hắn lại chỉ mê gái đẹp, anh chàng đánh trống thì lại đạo Chúa và anh, Cá Hồi thì lại không hề rõ ràng.
Thật ra thì rất rõ ràng đấy chứ. Anh không thích tôi như tôi đang thích anh, tôi không tỏ tình nên anh không thể từ chối. Tôi thì đâu có muốn anh từ chối mình.
Bình thường đi một tí, anh và tôi đều dễ chịu với nhau hơn. Té ra là nâng lên, đặt xuống cũng không hề khó. Tình cảm của tôi, giữ lại trong lòng, nghiềm ngẫm, rồi lại càng thấy rất trân trọng nó. Tôi lại càng thích anh hơn và lại càng biết mình cần im lặng hơn. Để đi bên anh, thật không dễ.
Tình cảm rất cần một điều gì đó thật kiên nhẫn, để đến một ngày dù kết quả không như mong muốn đều vẫn khiến cho người ta phải nâng niu và gìn giữ những mảng ký ức đẹp đẽ một cách ngu ngốc này.
Tôi hơi phiền lòng cái cách anh đang tự áp đặt mình khi nói về tôi. Anh cho rằng tôi hoạt bát, thông minh, nhanh nhẹn mà anh không nhận ra sự rụt rè, nhút nhát của tôi, sự yếu ớt của một con người không đủ tự tin khi đang mất đi một chỗ dựa tinh thần.
Chỉ biết nhờ thời gian, và mong đợi vào bản thân, sẽ một lần dũng khí.
Hãy cứ kiên nhẫn đi, vì ai biết sẽ ra sao...
No comments:
Post a Comment