Vậy là cà phê, ăn tối, và xem cùng nhau một bộ phim.
Nhưng là thật mơ hồ.
Cảm giác thật nặng, không còn là nỗi buồn nhẹ tênh, mà là rất buồn.. mênh mang hơn cả ngày trước.
Vì câu nói của anh, vô tình lại rất nhức nhối.
"Anh không muốn làm người quan tâm đến anh buồn đâu. Mà em thì rất quan tâm đến anh."
Nhẹ, nhưng lại đau thấm dần dần, kiểu như sương đêm và bệnh phổi.
Em vui, rất vui vì đã có thể đi bên anh, dù chưa hết một con phố. Em vui, rất vui vì lại được anh khoác vai dẫn sang đường. Em vui, rất vui khi anh gần như vô tình chạm vào tóc, vào vai. Em vui, rất rất vui vì cách anh nhiệt tình, quan tâm.
Và qua một ngày, khi trở về thực tại, em lại cảm giác lòng mình sao nặng trĩu.
Em tự nhủ, không được phép tự buông rơi tình cảm của bản thân và đòi hỏi anh phải đáp trả theo cách mà em mong muốn. Em tự dặn lòng, hãy đừng vui quá vì sự ngộ nhận này.
Tin nhắn cho anh, rồi lại tự bảo, anh cần nhiều thời gian để tập trung vào động lực cá nhân, đừng làm phiền. Không được phép làm phiền. Đừng làm hỏng mọi thứ...
Em rất sợ mình sẽ làm hỏng mọi thứ. Rồi em lại sợ mình đã lỡ tay vụt mất cơ hội của bản thân. Và lại lo lắng, có phải em đang cản trở câu chuyện tình cảm của anh và cô em bé nhỏ không?
Em muốn phát khóc lên vì sự bối rối của bản thân.
Em lại tự bảo, cố gắng lên, hãy kiên nhẫn, hãy cứ quan tâm nhưng đừng quá mức cần thiết. Đừng làm anh cảm giác em là một gánh nặng. Và hãy biết cho bản thân một điểm dừng.
Coi như là, em đã nợ anh những chiều thứ bảy, những tin nhắn và những lời mời. Em đã nợ anh thừa sự quan tâm nhưng thiếu đi dũng khí để 'được' từ chối.
Để ngày ấy, cho dù anh có nói gì, em vẫn có thể cười to, trước khi khóc to hơn cười, và bảo 'Em chỉ nói cho vui thôi, Cá tháng Tư mà'
Rồi em sẽ trốn vào một góc, rấm rứt...
Này nhé anh, cho đến ngày hôm ấy, em sẽ chúc mừng sinh nhật anh. Và nếu
chỉ là như thế, em sẽ dừng lại, và lùi ra xa, trả lại cho anh những ngày
thứ bảy, và rồi sẽ rơi vài giọt nước mắt. Và rồi, em sẽ lại vui vào một
ngày không xa nào đó. Khi chạm mặt nhau, em sẽ mỉm cười thật tươi và sẽ
hăm hở bước đi, không quay đầu lại ... lần thứ ba.
Cá tháng Tư mà...
Sao buồn đến thế...
No comments:
Post a Comment