2014/03/06

Hãy đừng im lặng...

Em rất muốn được quên sự hằn học trong mình và ngồi ngủ quên bên anh, vì bên anh yên bình lắm.

Cảm giác này rất đáng ghét, nó làm cho con người ta thật chán chường. Em nói thật nhiều về anh, rồi lại giận mình khi không thể giữ lại gì cho bản thân. Em rất sợ niềm vui của bản thân chỉ là ảo giác của chính bản thân.

Chưa bao giờ anh chủ động, dù chỉ một lần. Là em phải bước thật nhanh để theo kịp anh. Là em phải bậm môi nhắn những dòng bâng quơ để anh phải hồi âm. Là em gợi ý cho một buổi ăn tối để rồi anh không thể từ chối thêm lần nữa. Bên em, có phiền quá không? Em không thể làm anh cảm động sao?

Anh chỉ xem em là một người rất tốt, rất quan tâm đến anh.

Có bao giờ anh tự hỏi nếu em có ngủ ngon? Có bao giờ anh biết rằng em đang yếu trong người? Có bao giờ anh quan tâm nếu em có mặt tại nơi này hay không?

Em xin lỗi anh vì đã gây nên phiền phức.

Có cùng em đến dự đám cưới em gái không?
Đấy là một câu hỏi nực cười.

Em chỉ nên chui vào một góc, lặng ngắm nhìn anh và im lặng.

Nhưng em lại muốn gào lên thật to. Đời có bao lâu để cứ vuột mất nhau?

9 tháng hay 9 ngày có khác gì sao?

Cho em một cơ hội được không?

Thật không thể kềm chế bản thân...






No comments:

Post a Comment