Một NM gợi nhớ đến một NM của ngày xưa...
NM ngày xưa... luôn như gió, đến rồi đi, cuối cùng là đọng lại bên mình. Ngày xưa ấy hắn là gã thật hay ho, giỏi những thứ mình muốn giỏi, biết những thứ mình muốn biết, và nói những thứ mình muốn... nghe. Hắn ta, thật ra hẳn là chưa bao giờ thật lòng yêu mình. Chỉ đơn giản là một đứa con gái, hơn bạn thân, luôn quan tâm và chiều chuộng hắn.
NM ngày xưa... đã dẫn đến nhiều hơn một rắc rối cho những năm tiếp theo, một cách gián tiếp. Là một vài người gợi nhớ, là một vài MK đã đau lòng thật nhiều và là mình chất đầy sự xáo trộn cảm xúc. Không thể yêu thương thật nhiều, không thể tin tưởng trọn vẹn và rất dễ nản lòng.
Chỉ đến khi BD xuất hiện, cảm giác lóng ngóng, ngây ngô mới trở lại. Cảm giác như em chưa bao giờ biết yêu một ai thật đúng đắn..
NM ngày xưa, mãi mãi là một sự tiếc nuối và buồn bã. Ngay cả khi rất nhiều lần hắn cố lấp liếm và choàng vai ôm siết lấy. Cảm giác ngày xưa, tan, vỡ, vụn. Chỉ có thể thi thoảng nhớ lại rồi thầm trách bản thân đã ôm một cái dại 'vĩ đại'
No comments:
Post a Comment