Anh không hề đúng hẹn, mà dường như còn là không muốn đúng hẹn...
18h30... 20h30... 10h30...
Cười nhẹ...
Dù sao vẫn phải gặp, không vui vẻ gì vẫn phải gặp. Để nhẹ lòng.
Sự im lặng trong 2 tiếng đồng hồ thảm họa nhất trong đời.
Không thể nói gì để giải tỏa hết những hiểu lầm.
Khuôn mặt anh, đờ đẫn say.
Và không hề có chút thông cảm cho nỗi lòng của mình.
Thế nên chỉ mím môi, im lặng và quyết định.
Tin nhắn ấy, không giải quyết được gì.
Lo lắng? Vậy sao không thể đưa mình về tận nhà?
Vậy sao không có một cái siết tay?
Em không thể là đối tác của anh.
Em không thể là nguồn vui cho anh.
Em không thể là em khi ở bên anh.
Rất nhiều tâm tư, ưu sầu.
Hãy yêu một ai đó, khác anh. Người quan tâm em, trân trọng niềm vui của em, và biết nắm lấy khoảnh khắc ngắn ngủi này.
Lòng chùng xuống.
Nức nở.
Rấm rức.
Im lặng đi,
Để anh được sống tốt
Khi em chấp nhận rời xa anh.
Vâng.
No comments:
Post a Comment