2014/07/23

Đã xa rồi còn đâu?

Cái con đường mà suốt 10 năm qua tôi vẫn thường cùng lũ bạn lết bộ cứ từ từ mà biến mất. Dẫu biết là thời gian sẽ rồi xóa mờ tất cả nhưng sao thấy buồn buồn chi lạ. Đầu tiên là cái hiệu sách ưa thích nằm ngay giữa trung tâm, với số lượng lớn sách ngoại văn. Rồi là đến những chung cư cũ nhưng tuyệt đối không hề chênh với nhịp sống của thành phố. Và rồi là ông già chuyên bán báo nước ngoài cả mấy chục năm, với một cơ số đồ lưu niệm của các nước, lão nói tiếng Anh, tiếng Pháp lưu loát, cả vài ba câu thông dụng tiếng Trung, tiếng Nhật nữa chứ. Bây giờ là đến cả hàng cây dọc hai bên con đường trung tâm đối diện nhà hát thành phố, đến cái bùng binh hoa liễu rủ với đài phun nước con con.... Quy hoạch ư... sao tàn nhẫn phá nát tất cả kiến trúc xưa, những cái đã tạo nên một Sài Gòn không thể nhầm lẫn được...

Ngày xưa mẹ kể, để xây lăng Chủ tịch, cả nước hăm hở đi bầu chọn, đi bỏ phiếu cho các bản vẽ, dân ưng cái nào thì xây cái đó. Còn bây giờ, dân ưng hay không thì cũng làm thinh mà đập, mà phá, mà xây, mà sửa...

Cái đồng hồ bốn mặt đẹp là thế, tự dưng trở thành cái đồng hồ ANZ xấu ỉn. Cái cửa hàng Givral đầu tiên sàn gỗ đặc trưng ở góc phố, thành một phần của cái trung tâm thương mại ế chỏng chơ. Rồi tới cái gì nữa đây?

Mai mốt muốn đi bộ, phải dạt sang khu quận 7, nhưng làm gì có mấy con phố liền kề với ngõ ngách, với chung cư để mà khám phá cái vừa lạ, vừa quen của Sài Gòn.

Nghĩ vậy thôi, rồi thấy mình già cỗi, lực bất tòng tâm... chả còn muốn đọc tin tức gì mới về cái metro...

Rồi mấy mươi năm sau, người ta chỉ còn thấy sắt, thép và metro chạy rầm rầm giữa trung tâm... và dòng người chen lấn chẳng biết văn hóa xếp hàng...

Rồi Sài Gòn còn gì để lưu luyến? Cái tuổi thơ muốn nhớ cũng chẳng biết kể sao...

No comments:

Post a Comment