2014/07/19

Daydreamer - Người say ngủ, người mộng mơ...

Người say ngủ, bất kể đêm hay ngày. Có là người yêu đến phút cuối cùng hay không?

Quá khứ vấn vương trong giấc mơ. Quá khứ quấn quít những cung đường. Quá khứ lặng lẽ nhòa trong mưa.
Có một hy vọng cho quá khứ ngủ sâu để hiện tại yên lòng.

Người say ngủ, đêm không thức giấc, vòng tay rời xa cũng không hay biết. Chỉ còn người không ngủ thổn thức, lo lắng về những điều đã qua. Đừng nói lớn, và hãy khẽ thôi, bước đi ra khỏi cánh cửa. Với đôi bàn tay chắp sau lưng, với đôi chân trần không giày, hãy tận hưởng sự tự do vô hạn.

Ôm lấy anh từ đằng sau ngàn lần vẫn không bằng được ngủ vùi trong vòng tay anh. Nhưng đã hết những ngày tháng để tận hưởng và đã đến lúc phải thận trọng, thực tế.

Vẫn tự hỏi một câu như thế. Có là người đến phút cuối vẫn yêu mình?

Tương lai là màn sương mờ. Tương lai vật vờ trong màn mưa. Tương lai hoang mang như những con đường nửa lạ, nửa quen.
Rồi tự vấn, liệu con đường này có là tương lai cho cả hai.

Người mơ mộng, đêm không ngủ, vòng tay chẳng dám ôm lấy ai. Chỉ biết nhìn người say ngủ, lặng lẽ lần giở những kỷ niệm ngắn ngủi và hy vọng cho những ngày đang tới. Đừng rời xa, đừng vẩn vơ kẻo lụi tàn một ngày với những nỗi buồn giấu trong chăn. Với cái đầu tỉnh táo, hãy trân trọng và chấp nhận hiện tại.

Hôn lên môi anh thêm nhiều lần nữa. Nắm chặt bàn tay anh thêm nhiều lần nữa. Để những ngày tiếp theo sẽ là anh sẵn sàng bảo vệ, chở che và để mình có thể tin tưởng vào một ai đó hơn bản thân mình.

Hãy cứ ở yên đấy, nhưng đừng mỏi mòn chờ đợi.
Và cũng hãy đừng giận hờn, vì bản chất, vốn vô tâm và bản chất, vốn ích kỷ.
Phải như thế để tiến tới gần hơn, gần hơn nữa 'mãi không rời xa'.





No comments:

Post a Comment