2014/07/31

Anh, sao phải là anh?

Cáo bảo rằng, có những con người thật sự có duyên nợ, đi xa đi gần rồi sau ngần ấy năm cũng là của nhau. Em tin rằng như thế.

Bỏ qua hết những ngày em đã biết anh, chỉ như một người xa lạ. Những ngày thật sự là của nhau em mới thấy mình đã không hề biết gì về anh. Thời gian để lẩn quẩn rồi cũng chỉ là vô nghĩa vì em đã không hề nhìn thấy có một ngày chúng ta sẽ ngồi cạnh nhau, và nắm tay nhau thật chặt.

Em cảm nhận được anh quan tâm em thật nhiều, không màu mè, không giả tạo. Những khi anh ôm em vào lòng thật chặt, và ghì đầu em vào lồng ngực, nhịp tim anh nhanh và mạnh, nhưng đều đặn rất yên tâm.

Những khi em hoang mang vì mãi đếm thời gian để đong đo sự tin tưởng, anh lại kéo vào lòng vỗ về yêu thương.

Bao lâu, bao lâu nữa? Đừng rời xa em có được không? Để em tin rằng, chúng ta vốn là có duyên nợ...

No comments:

Post a Comment